Khi chúng ta nói về esports, mọi người thường nghĩ ai cũng có thể tham gia nếu như họ gắng hết mình. Cách suy nghĩ này, có phần đúng. Không có giới hạn về thể lực trong esports. Bất kỳ ai cũng có thể click chuột và gõ bàn phím. Có rất nhiều môn esports hiện nay: FPS, RTS, MOBA, Battle Royale, game đối kháng v.v… esports đang rất ổn định và các bên tổ chức giải đấu đang hoạt động hết công suất của mình. Họ muốn đảm bảo không có rào cản ngăn chặn các tuyển thủ. Miễn là bạn chơi giỏi, bạn sẽ tìm thấy mình ở đỉnh cao thế giới. Nhưng có rất nhiều thứ bạn phải hy sinh, cũng như sự cần cù để trở thành một tuyển thủ esports. Mọi thứ đều có cái giá của nó.

Để hiểu rõ những gì đã nói trên, chúng ta sẽ bắt đầu giải thích một ngày tập luyện bình thường. Nó còn tùy thuộc vào từng game, từng giải đấu, nhưng nhìn chung số giờ tập luyện từ 6 đến 12 tiếng một ngày, 5-6 ngày một tuần. Tùy vào mỗi môn esports, một tuyển thủ chuyên nghiệp có thể tập luyện từ 9 đến 12 tháng một năm. Thứ đau đầu và khó chịu hơn không phải chỉ có chơi game hay leo hạng, mà là việc xem lại các trận đấu, cách giao tiếp, chiến thuật, những xung đột cá nhân, tìm kiếm động lực và mệt mỏi. Mọi người đều có sức chịu đựng riêng để tham gia một hoạt động duy nhất trong một thời gian dài. Nếu bạn tham gia nó quá lâu, bạn bắt đầu cảm thấy ‘ngán’ và không muốn tập luyện. Một ví dụ điển hình là Starcraft: Brood War hay liên minh huyền thoại, khi sự nghiệp của các tuyển thủ trung bình kéo dài một quý hoặc nửa năm nếu họ là tuyển thủ CS:GO, Dota 2 hoặc game đối kháng.

Danh vọng, địa vị và tiền thưởng: những thứ khiến chúng ta đeo đuổi esports

Rồi chúng ta nói đến cái giá phải trả. Với 6-12 tiếng tập luyện một ngày và 8 tiếng ngủ, bạn có rất ít thời gian cho bất kỳ việc nào khác. Ngoài ra, tuyển thủ chuyên nghiệp còn có những ràng buộc với các bên tài trợ, với đội hoặc stream. Chúng ta vẫn chưa bao gồm thời gian cần thiết cho các trận đấu chính thức (online trong CS:GO hoặc thi đấu league trong Overwatch hoặc Liên Minh). Rồi thời gian di chuyển liên tục sẽ gián đoạn đồng hồ sinh học của mình. Khi bạn di chuyển, bạn dễ dàng bệnh hơn, giấc ngủ của bản thân tồi tệ hơn. Riêng với các tuyển thủ, mọi thứ trở nên căng thẳng ở các giải đấu LAN, vì đó là nơi mọi người muốn được tỏa sáng.

Ngoài ra, khi chúng ta nói về esports, chúng ta thường nghĩ về những game thủ trẻ. Các tuyển thủ trẻ tiếp thu nhanh hơn và không vướng bận nhiều. Đó là lý do chúng ta thấy những tài năng trẻ liên tục xuất hiện. Vấn đề ở chỗ, nó đều có cái giá. Khi một người trẻ tuổi làm những việc này để trở nên tốt hơn, họ đã phải hy sinh. Họ mất cơ hội đi học hoặc giao tiếp xã hội. Đó là lý do chúng ta thấy nhiều tuyển thủ chuyên nghiệp ngại ngùng hay sợ đám đông. Trong khi mọi người sống một cuộc sống bình thường, họ tập trung để trở thành game thủ giỏi nhất. Việc cân bằng mối quan hệ trở nên khó hơn khi họ không có đủ kinh nghiệm để cân bằng cuộc sống với công việc của mình, cho nên các game thủ thường tập trung vào một thứ quá nhiều.

Nếu làm tất cả những điều trên, vẫn chưa chắc bạn sẽ thành công. Đây là những gì xảy ra với Shawn “witmer” Taylor. Witmer là tuyển thủ CS:GO Bắc Mỹ chuyên nghiệp, nhưng anh vừa thông báo treo chuột nghỉ thi đấu. Bạn có thể đọc blog của anh ở đây. Trong blog, anh mô tả tình yêu của mình với game và nó đã dạy anh những gì, nhưng cùng đó là những nỗi đau anh phải trải qua, đặc biệt là khi anh chưa bao giờ thành công như mình hy vọng. Cuối cùng, anh hiểu rằng cuộc sống không chỉ là thi đấu và anh muốn chuyển mình sang làm streamer, phân tích viên hoặc huấn luyện viên.

Witmer đã dừng sự nghiệp thi đấu CS:GO

Anh là một trong những người may mắn vì có vẻ như bản thân đã có kế hoạch để đi từ đâu đến đâu và làm những gì sau khi treo chuột thi đấu. Với những game thủ đến từ các tựa game nhỏ hơn, quyết định này trở nên khó khăn hơn, Park “Rain” Seo Yong từng là tuyển Starcraft 2. Tuy không nổi danh, anh từng có sự nghiệp từ 2010-2012 và từng vào đến vòng chung kết GSL Finals 2010. Ngay sau đó, anh nghỉ hưu và 6 năm sau, anh viết blog về cuộc sống của mình sau khi nghỉ game.

“Tất cả những cậu nhóc Hàn Quốc tôi gặp ở đây đều trẻ hơn tôi, và đã hoàn tất nghĩa vụ quân sự. Và điều đó khiến cho tôi tự hỏi bản thân rằng mình đã làm được gì cho cuộc sống. Vâng. Tôi đã lãng phí quá nhiều thời gian khi cố thử những thứ mới và xem tôi có thể làm tốt không. Tôi từng thử việc tại WCG trong 6 tháng và tôi nhận ra làm việc cho một công ty Hàn Quốc không phải là thứ tôi muốn, tôi từng muốn trở thành tuyển thủ Liên Minh ngay sau mình nghỉ hưu, và điều đó cũng không thành công. Tôi từng nghỉ một kỳ học để trở thành tuyển thủ poker chuyên nghiệp. Tôi nên nhận ra rằng mình không còn đủ trẻ để mạo hiểm với cuộc sống.”

Park “Rain” Seo Yong, cựu tuyển thủ Starcraft 2

Rain đã cho chúng ta cái nhìn chân thật. Rain là tuyển thủ di chuyển đến Mỹ sau giai đoạn nghỉ thi đấu chuyên nghiệp, anh cũng là người chưa bao giờ nghĩ đến việc mình sẽ làm gì sau đó. Anh vào được trường đại học Illinois tại Urbana Champagne và đang học để trở thành lập trình viên. Nhưng hiện tại, sau nhiều năm, anh vẫn bị sự nghiệp Starcraft 2 đeo bám trong trí óc anh. Anh cảm thấy thấy mình chọn học đại và giờ đây đang chật vật tìm động lực và lý do để tiếp tục. Anh vẫn chưa đi nghĩa vụ quân sự và những thanh niên Hàn Quốc trẻ anh luôn gặp khiến anh nghĩ về những gì mình đang làm với cuộc sống của bản thân.

“Tất cả những cậu nhóc Hàn Quốc tôi gặp ở đây đều trẻ hơn tôi, và đã hoàn tất nghĩa vụ quân sự. Và điều đó khiến cho tôi tự hỏi bản thân rằng mình đã làm được gì cho cuộc sống. Vâng. Tôi đã lãng phí quá nhiều thời gian khi cố thử những thứ mới và xem tôi có thể làm tốt không. Tôi từng thử việc tại WCG trong 6 tháng và tôi nhận ra làm việc cho một công ty Hàn Quốc không phải là thứ tôi muốn, tôi từng muốn trở thành tuyển thủ Liên Minh ngay sau mình nghỉ hưu, và điều đó cũng không thành công. Tôi từng nghỉ một kỳ học để trở thành tuyển thủ poker chuyên nghiệp. Tôi nên nhận ra rằng mình không còn đủ trẻ để mạo hiểm với cuộc sống.

Có ai đó hỏi tôi thật sự muốn làm gì sau khi tốt nghiệp đại học, và tôi khi đó chưa sẵn sàng trả lời câu hỏi đó. Tôi chỉ trả lời mơ hồ rằng mình sẽ làm việc trong phòng thí nghiệm, và tôi biết những gì mình nói sẽ không xảy ra.

Vâng, tôi cảm thấy lạc lõng. Tôi không biết mình thật sự muốn gì hay có thể làm gì. Tôi không có động lực cho thứ gì cả. Starcraft là thứ duy nhất tôi thật sự thích thú và tôi không muốn nghĩ rằng mình đã lãng phí cuộc đời để chơi Starcraft. Nó vẫn là một trong những trải nghiệm tuyệt vời nhất trong cuộc sống của tôi.” – Rain

Đây là cái giá mà những tuyển thủ phải trả để ráng trở thành người giỏi nhất. Rain là một trong số những người có thể thật thà về trải nghiệm của mình và hy vọng những gì anh kể sẽ giải thích được sự nguy hiểm của một nghề như thế.

Ngay cả khi bạn lên đến đỉnh cao thế giới, bạn có thể vẫn cảm thấy không hài lòng với thành quả đó. Lee “crown” min-ho là mid lane của KSV esports, đội từng thắng Chung kết thế giới 2017. Đây là thành tích cao nhất mà bạn có thể đạt được trong Liên Minh Huyền Thoại, nhưng khi được phỏng vấn sau chiến thắng, anh đã khá buồn phiền.

Crown cảm thấy chiến thắng này không đến từ anh mà do đồng đội của mình

“Phải thành thật rằng, sau Chung kết thế giới, tôi từng nghĩ đến việc nghỉ hưu bởi vì tôi không hài lòng với màn trình diễn của mình. Dù thắng…phải nói sao nhỉ…tôi cảm thấy mình không xứng đáng với nó? Tôi cảm thấy mình không thắng bằng kỹ năng của mình. Đội tôi đã thắng, nhưng tôi đã thua. Tôi không biết phải miêu tả thế nào, và phải nói thật rằng, tôi không biết điều gì đã khiến tôi nghĩ như thế. Cảm giác đội đã thắng trận đấu dùm tôi.”

Crown đã đánh bại Faker, nhưng anh lại không chấp nhận chiến thắng đó…

Bản thân Jaedong là một trong những tuyển thủ thành công và nổi tiếng nhất trong bất kỳ game gì. Ngay cả Jaedong cũng phải trả giá. Lần này là vấn đề thể chất. Như ESPN cho hay, cơ thể anh đã không chịu nổi. Các bác sĩ khuyên anh nên nghỉ, rằng tổn thương đến cổ tay của anh sẽ không chữa được. Nhưng anh không thể vì anh là người không dễ dàng bỏ cuộc và anh sẽ chịu tổn thương trước khi chịu khuất phục trước số phận. Những tuyển thủ thành công nhất mọi thời đại vẫn phải trả giá, dù đó về mặt cảm xúc như Crown hay thể chất như Jaedong.

Chấn thương cổ tay, nhưng anh vẫn tiếp tục đam mê của mình dù cái giá sẽ rất đắt

Do đó, trước khi bắt đầu hành trình trở thành game thủ chuyên nghiệp, bạn phải hiểu rằng, sẽ có sự hy sinh. Rằng bạn sẽ trả giá bằng những cơ hội khác trong cuộc sống và trong công việc. Nghề này không dành cho những ai không đủ can đảm. Daigo Umehara từng nói trong cuốn sách Động lực chiến thắng của mình:

 

“Tôi không muốn những game thủ tương lai bị danh vọng, địa vị và tiền thưởng làm lóa mắt bản thân. Với mọi câu chuyện thành công mà chúng ta nghe, có hàng trăm giấc mơ khác đã tan vỡ. Nhưng ngay cả trong những thất bại đó, dù là thua, giải đấu đó, trải nghiệm đó, những khoảnh khắc đó đều có ý nghĩa. Quyết định tham gia thi đấu chuyên nghiệp sẽ thay đổi chúng ta theo những cách mà bản thân không thể hiểu được và có thể quyết định đó sẽ khiến bạn mỉm cười hoặc có thể là hối hận lớn nhất của cuộc đời bạn. Đây là cái giá để trở thành tuyển thủ chuyên nghiệp, nó yêu cầu rất nhiều thứ từ bạn nhưng lại không đảm bảo cho mình cái gì.

Nguồn: VPesports

Tuyển thủ Overwatch – đằng sau ánh hào quang trên sân khấu

Advertisements

BÌNH LUẬN

Bình lậun
Nhập tên của bạn