Đội trưởng Natus Vincere là Akbar “SoNNeikO” Butaev đã nói về sự thay đổi nhân cách của mình trong khoảng thời gian không có đội, và bắt đầu tin vào bản thân mình hơn, trở nên cởi mở với đồng đội hơn. Ngoài ra, anh cũng tiết lộ nguyên nhân của việc giải tán đội Dota 2 cũ – và giải thích lí do anh luôn né tránh phỏng vấn trước đây.

Lí do không trả lời phỏng vấn và ít tham gia các hoạt động truyền thông

Không có ai thực sự hỏi tôi cả (cười). Nói thật ra, có thể là do tôi không thích xuất hiện trước camera. Tôi luôn trì hoãn việc xuất hiện. Nhờ đội giành được vé mời tham dự vòng loại, giờ đây tôi có thời gian và tham vọng hơn. Khi tôi muốn, tôi có thể trả lời bất kỳ câu hỏi nào và tận hưởng điều đó.

Giống với nhiều tuyển thủ chuyên nghiệp khác, Dota chiếm một nửa lượng thời gian của tôi. Một nửa thời gian còn lại: xem phim cùng gia đình; tôi cố đi ra ngoài ít nhất là từ 30 phút đến một tiếng để làm bản thân tươi tỉnh, bởi vì việc tập trung trở nên khó khăn hơn sau 3-4 tiếng chơi. Tôi muốn chia sẻ cùng fan mọi lúc có thể, nhưng đôi khi có gì đó cản trở, nên tôi không thể đăng và viết gì lên được: tôi luôn ở trong bóng tối.

Ý kiến gia đình về sự nghiệp của mình

Chắc chắn là tiêu cực, nhưng đó chỉ là lúc đầu cho đến khi tôi bắt đầu thi đấu ở đẳng cấp chuyên nghiệp và bắt đầu nhận được tiền từ nó. Sau vài giải đấu, mẹ tôi quyết định cho tôi thêm vài năm: nếu nó có thể mang tiền về thì tôi sẽ tiếp tục chơi game. Bà nói nếu có điều gì đó không đúng, thì tôi phải hoàn thành đại học và sau đó mới được làm gì tôi muốn.

Chúng tôi có nói chuyện bằng WhatsApp với chị, anh và mẹ tôi. Sau mỗi chiến thắng, họ đều tụ họp và chúc mừng tôi, viết những câu chúc như “Go Na`Vi!” và “Chúng ta là gia đình Butaev, chúng ta mạnh nhất!”. Nó đem đến niềm vui. Mẹ tôi không theo dõi các trận đấu bởi vì bà không biết chuyện gì đang diễn ra. Tất nhiên là tôi có giải thích, nhưng trừ khi bà bắt đầu chơi, còn không thì sẽ không hiểu được. Bà đọc những dòng tin cập nhật trực tiếp và kiểm tra kết quả trên fanpage của tôi. Nếu kết quả tốt, thì bà sẽ viết tin cho tôi, còn không: không có gì cả, cuộc hội thoại tạm dừng cho đến khi đội bắt đầu thắng lại.

Đã vài lần tôi cố kêu mẹ tôi đừng đọc các lời bình và để tâm đến chúng, bởi vì vài người có thể toxic, hoặc không hiểu chuyện gì đó. Họ chỉ lỡ ‘phun’ ra vài lời mà không suy nghĩ đến hậu quả. Cuối cùng, bà vẫn đọc mọi thứ và buồn. Bà liên tục góp ý ở vài bài đăng, và tôi cũng buồn vì những gì mà bà đọc và cách bà phản ứng.

Năm ngoái, chúng tôi có nói về việc đưa bà đến The International, nhưng nó đã không xảy ra. Có lẽ lỗi do tôi, hoặc do điều gí đó, nhưng mọi thứ đã không xảy ra. Mong rằng, nếu chúng tôi giành quyền tham dự năm nay, thì tôi sẽ đưa bà đi và cho bà thấy Seattle, nếu như TI được tổ chức ở đó.

Những kênh Twitch và YouTube ưa thích

 Đầu tiên, tôi vào “Dota 2” trên Twitch. Nếu có vài tuyển thủ giỏi đang stream, tôi xem họ. Đặc biệt là: Mike “shroud” Grzesiek trong PUBG, và các tuyển thủ Virtus.pro: Vladimir “No[o]ne” Minenko và Roman “RAMZES666” Kushnarev.

Trên YouTube, tôi chủ yếu xem “Evening Urgant” (kênh talkshow của Nga) nếu tôi có tâm trạng. Gần đây, tôi phát hiện ra anh hay dẫn chương trình với con nít – chúng hay hỏi những câu hỏi ngộ nghĩnh. Xem rất vui và gây nghiện.

Những kế hoạch nếu không chơi Dota 2

Tôi từng mơ ước trở thành tổng thống khi còn nhỏ. Gia đình muốn tôi trở thành phi hành gia, phi công, một nghề có thể ghi danh trong lịch sử nhân loại. Nhưng tôi muốn trở thành tổng thống: không phải để quản lý đất nước, mà để được ở trên màn hình lớn, đứng trước cả nước, và phát biểu những gì tôi muốn.

https://gameworld.vn/5489/loi-tu-su-cua-zeus/

Lần đầu tiên đến Na`Vi và những thay đổi sau khi quay trở lại

Lần đầu  diễn ra khá là bất ngờ, bởi vì tôi khi đó là tuyển thủ tự do và đơn giản chỉ chơi pub, không có mong đợi gì cao cả. Tôi không tìm kiểm một đội nào cả bởi vì tôi là loại người muốn chứng minh giá trị của mình, muốn cho họ thấy tôi có thể chơi ở đẳng cấp cao. Tại một thời điểm, quản lý cũ của tôi đã nhắn tin, hỏi tôi có muốn thử sức ở Na`Vi không. Tôi hơi ngạc nhiên và sốc, nhưng đã đồng ý.

Tôi chắc chắn có thêm tự tin và cởi mở hơn, bắt đầu nói chuyện với đồng đội mình nhiều hơn. Khi tôi trở lại Na`Vi, họ có hai tuyển thủ biết nói tiếng Anh: Malthe “Biver” Winther và Per Anders “Pajkatt” Olosson. Vấn đề đầu tiên là rào cản ngôn ngữ. Thứ hai, tôi yêu cầu họ đừng có hấp tấp mà thu nạp tôi. Tôi lúc đó xuống tinh thần lắm và không cảm thấy chơi game tốt. Mỗi lần chơi Dota 2, dù thắng hay thua, chẳng có gì thay đổi, chẳng có cảm xúc gì cả. Bình tâm hiểu được điều này, tôi cảnh báo họ rằng sau vài ngày chơi thử, tôi có thể ra đi.

Cú sẩy chân bị ảnh hưởng bởi Na`Vi giải tán đội hình và sau vài tháng ở Vega Squadron, tôi hoàn toàn sụp đổ. Tôi thấy mình có hai lựa chọn: tôi nghỉ game hai tháng và có thể chơi tốt hơn, hoặc tôi tự chơi trong hai tháng, tránh xa đấu trường chuyên nghiệp để lấy lại tự tin trong pubs.

Đợt chơi thử ở Na`Vi là một thảm họa: tôi thi đấu rất tệ. Tôi luôn trách bản thân vì điều này. Tôi có lẽ đã không nghe được bất kỳ sự hỗ trợ nào trong những thời điểm đó. Tôi biết trình độ của mình và không thể chơi được, rồi tôi không thể là chính mình cho đến khi tôi tự đứng dậy. Tôi không có vấn đề với Danil “Dendi” Ishutin hoặc Victor “GeneRaL” Nigrini bởi vì họ hiểu tôi, nhưng tôi phải tìm cách để thích nghi với Biver và Pajkatt. Nếu tôi nhớ không lầm, chúng tôi có những đợt tư vấn tâm lý trong lúc bootcamp. Tôi khá là hoài nghi về điều này nhưng nó đã giúp đỡ và chúng tôi bắt đầu tin tưởng lẫn nhau.

Nguyên nhân khiến đội hình Biver và Pajkatt giải tán

Tôi nghĩ là vì không tìm được tiếng nói chung, đặc biệt là giữa tôi và Pajkatt. Có thể là do tôi tự bào chữa cho mình, và anh ấy hoàn toàn phản đối điều này. Như tôi biết, trước khi tôi gia nhập, mọi người đều nghe theo Pajkatt, khi anh là người đưa ra các quyết định trong game. Thế là tôi bắt đầu phản kháng và mọi người chia rẽ.

Cuối cùng thì nó bắt đầu khiến anh ấy khó chịu, hoặc có thể là lí do khác, và chúng tôi bắt đấu thi đấu kém. Mỗi trận thua đều ảnh hưởng đến nhuệ khí của đội. Cuối cùng, một ngày kia, Pajkatt đến và yêu cầu tôi làm drafter, caller (người ra quyết định) và phối hợp. Tôi là người được lựa làm điều này trong khi vòng loại TI đang diễn ra. Lúc đầu thì mọi thứ diễn ra ổn, nhưng ở trận đấu với Team Spirit, tôi ra cái draft yêu cầu mọi người phải Rotate rất nhiều. Tôi sợ Biver không thể theo kịp hướng dẫn và dừng ra lệnh ở cuối game để anh ấy có thể chơi theo nhịp độ của mình. Nhưng sau trận đấu, anh ấy nói mình cảm thấy thoải mái.

Kế hoạch 4+1 chỉ đơn giản thất bạii. Việc thiếu kinh nghiệm và thời gian để chuẩn bị chiến thuật có lẽ đã tác động lên nó.

Tình bạn với Vladimir “RodjER” Nikogosyan

Đó là định mệnh. Anh ấy cho tôi Dota 2 beta key và sau một hoặc hai năm, tôi bắt đầu chơi tốt. Anh ấy để ý đến tôi trong pub. Tôi chơi Io còn anh chơi Alchemist. Chúng tôi stack rất nhiều, bởi vì anh ấy là bạn của tôi. RodjER để ý đến tôi và chúng tôi bắt đầu chơi scrim (tập luyện). Anh ấy cho tôi bài kiểm tra last hit 80 creep trong 10 phút. Tôi thất bại và họ quyết định không để tôi làm carry.

Nó hơi buồn, do đó tôi rời đi và bắt đầu chơi ở mid, rồi chuyển sang support và chúng tôi gặp nhau ở đội Cleave. Tôi giúp đỡ đội vài tháng. Sau đó tôi cầu xin anh để tham gia Na`Vi và anh ấy đồng ý (cười).

RodjER ít nhút nhát hơn những người khác. Anh có thể làm những thứ khiến bạn nghi ngờ rằng liệu anh ấy là một người bình thường hay không.

Vai trò của Alexander “XBOCT” Dashkevich

XBOCT phần nào giống như một nhà tâm lý học vậy. Anh có thể kêu chúng tôi lại, và bắt đầu để mỗi người lên tiếng. Theo tôi thì nó giúp đỡ rất nhiều. Anh ấy có thể đến sau khi phân tích replay, đưa ra ý kiến của mình và cổ vũ mọi người. XBOCT hợp với Vladislav “Crystalize” Krystanek. Họ luôn bàn bạc mọi thứ cùng nhau: XBOCT đề nghị lên đồ, hero hoặc thứ gì anh ấy thấy trong pub.

Về vấn đề draft, tôi đại đa số chờ sự chấp thuận của anh ấy. XBOCT có thể đề nghị hero có thể giúp thắng trận đấu. Chúng tôi có vấn đề về việc mỗi người có quan điểm riêng của mình trong game. Nhìn chung thì đa phần đều không khác nhau lắm, nhưng sau khi thi đấu vài trận thì ý kiến mỗi người bắt đầu trở nên khác nhau. Chúng tôi ngồi xuống và bàn luận cho đến khi tìm được tiếng nói chung. Nó có thể xảy ra trong 30 phút, hoặc có thể là 3-4 tiếng. Sau đó chúng tôi đạt được thỏa thuận chung.

Advertisements

BÌNH LUẬN

Bình lậun
Nhập tên của bạn