Assassin’s Creed III

Với Assassin’s Creed III, người chơi sẽ dễ dàng đắm chìm vào bối cảnh lịch sử và tính xác thực về văn hóa của nhân vật chính Ratonhnhaké:ton, và sự can đảm mà tựa game này mang trong mình khi bỏ đi những môi trường đông đúc thành thị của các phần game trước. Tuy nhiên, Assassin’s Creed III về mặt tổng thể vẫn còn khá nhạt nhòa. Bắt đầu bằng việc đưa người chơi vào vai cha của nhân vật chính, Haytham Kenway, thật tham vọng nhưng từ đó cũng đi xuống một con đường quá quen thuộc. Những giờ chơi đầu tiên đầy những cách kể chuyện không hề mới lạ và các cơ chế chơi mà fan đã quá quen thuộc. Và những tính năng mới như chiến đấu trên biển, đi săn, và chạy trên cây quá ít, làm cho chúng giống như chỉ được thêm vào để thu hút người chơi. Với mỗi khía cạnh tuyệt vời mà phần game này mang lại, đều có yếu tố nào đó làm mất đi sự hấp dẫn của nó.

Sau khoảng sáu tiếng, Assassin’s Creed III mới bắt đầu trở nên sáng sủa hơn, mang bạn đến những sự kiện quan trọng nhất của cuộc Cách mạng Mỹ. Được nhìn thấy một miêu tả trung thực hơn về George Washington thật sự rất thú vị, và trực tiếp tham gia vào trận chiến ở Bunker Hill (Battle of Bunker Hill) là một trong những phần hấp dẫn nhất của cuộc phiêu lưu này. Nhưng những khoảnh khắc đó lại đi kèm với tính năng lén lút và AI không ổn định, và nhiệm vụ được thiết kế không linh hoạt, với các hoạt động, mục tiêu phụ bị rải trên quá nhiều khu vực khác nhau.

Không thể chối cãi được rằng Assassin’s Creed III có nhiều tính năng đã đặt tiên đề cho nhiều phần game sau này, nhưng dù có xem xét ở khía cạnh nào đi nữa, tựa game này vẫn không thể có được chất lượng của những người tiền nhiệm.

Bioshock 2

Bioshock được coi là một tựa game kinh điển bởi không khí kỳ lạ và cú twist trong cốt truyện mà nó mang đến. Nghe tiếng kêu của con Splicer xuyên bầu khí quyển khi bạn đáp xuống thành phố Rapture vẫn khiến nhiều người chơi lạnh sống lưng, và tiếng gầm của Big Daddy vẫn khiến họ lo lắng hơn là nghe giai điệu vui nhộn triệu hồi Songbird trong Bioshock Infinite.

Nhưng trước khi bước đi trên những đám mây ở Columbia, hãy trở lại với độ sâu cực độ của thành phố dưới nước Rapture trong Bioshock 2. Mặc dù có những cải tiến với cơ chế bắn súng, phần thứ hai của loạt game này không thể làm hài lòng người chơi khi so sánh với phần đầu. Bioshock 2 quá giống phần một. Với nhiều thể loại, sử dụng lại những yếu tố quen thuộc hoàn toàn không sao cả, nhưng không khí ghê rợn của Rapture nên được khám phá với tư cách là một người lạ. Nhưng với Bioshock 2, người chơi lại vào vai Big Daddy, điều này làm mọi thứ ít đáng sợ hơn nhiều.

Và kết quả là Bioshock 2 mất rất nhiều yếu tố bí ẩn từ phần đầu. Phần lớn các nhân vật chúng ta gặp và kẻ thù chúng ta chiến đấu đều quá giống nhau. Bioshock 2 có lẽ đã hay hơn nếu nó có thêm khoảng cách so với phần đầu.

Crackdown 2

Phần game Crackdown đầu tiên mang đến một trải nghiệm hành động thế giới mở mà ít game nào vào thời điểm đó làm được (hiện này cũng rất ít). Một sân chơi nơi bạn có thể nhảy thật cao, leo những tòa nhà chọc trời, và nâng những chiếc xe lên rồi ném vào mặt kẻ thù thật sự rất thú vị. Về tổng thể thì game hơi thiếu chiều sâu, với nhiều nhiệm vụ lặp đi lặp lại và kẻ thù khá là… ngu, nhưng nó vẫn rất vui, và có đủ nền tảng cho một phần tiếp theo.

Thay vì được phát triển bởi cùng một studio, Realtime Worlds, Crackdown 2 đã đến tay một nhà phát triển khác, Ruffian Games. Điều này cũng ổn thôi, nhưng nó có cảm giác như Ruffian quá bận rộn trong việc cố gắng tái tạo lại các yếu tố cơ bản phần đầu tiên mà không có được bất kỳ sự cải thiện nào. Crackdown 2 vẫn có cùng bối cảnh, Pacific City, và có rất ít tiến bộ trong gameplay.

Với các cơ chế cốt lõi vẫn rất thú vị, và tính năng co-op bốn người được thêm vào cũng được chào đón nồng hậu, Crackdown 2 vẫn là một sự thất vọng.

Crysis 2

Crysis là một game FPS sandbox thú vị và vui nhộn. Với rất nhiều vũ khí và năng lực khác nhau được tạo ra từ áo giáp công nghệ nano, bạn có thể hủy diệt cả một hòn đảo nhiệt đới chứa đầy binh lính Triều Tiên và người ngoài hành tinh xâm lược. Cốt truyện không để lại ấn tượng gì cho người chơi, và nhân vật thì còn tệ hơn thế, nhưng phần đầu tiên vẫn khá là vui theo một cách nực cười.

Nhưng với Crysis 2, nhà phát triển Crytek, studio đằng sau Far Cry, đã thay đổi bối cảnh và một số sửa đổi về gameplay cốt lõi, mà kết quả là bỏ đi những yếu tố làm phần đầu tiên thú vị. Được đặt trong bối cảnh thành phố New York trong tương lai, bạn có nhiệm vụ tiêu diệt một lực lượng quân sự nổi loạn và đối phó với một cuộc xâm lăng của người ngoài hành tinh khác. Nghe qua thì có vẻ cũng hay đấy, nhưng Crysis 2 quá tập trung vào phong cách hành động trực tiếp và quá ít lựa chọn. Tệ hơn nữa là hệ thống tăng cấp quá đơn giản, với nhiều năng lực tùy thuộc vào hoàn cảnh mà không phải ý muốn của người chơi.

Phần game Crysis hoàn toàn không phải là một kiệt tác về gameplay FPS, nhưng ít ra nó vẫn cho phép người chơi hoàn thành nhiệm vụ theo cách mình thích. Mặc dù mang tông màu khá nghiêm trọng, người chơi vẫn có thể lấy gà chọi vào mặt kẻ thù với “sức mạnh tối đa”. Phần 2, dù không phải quá tệ, thiếu đi các yếu tố như thế và thay vào đó là gameplay FPS kinh điển. Và Crysis 3 là nỗ lực của Crytek để hồi sinh loạt game này, dù thế cả hai phần 2 và 3 đều thiếu đi sự sung sướng khi tìm ra được cách tốt nhất để hoàn thành một nhiệm vụ, thật sự khá là đáng thất vọng.

Deus Ex: Invisible War

Deus Ex: Invisible War khi đứng một mình là một tựa game hoàn toàn ổn. Không thể phủ nhận được rằng phần game Deus Ex đầu tiên là một trong những trò chơi hay nhất mọi thời đại, và với một thước đo cao như vậy, Invisible War phải làm rất nhiều để vươn tới. Và vì thế mà nó cảm thấy như một bước lùi vậy. Ngay từ đầu, người chơi có thể thấy một số yếu tố RPG đã bị bỏ đi và hệ thống inventory được đơn giản hóa quá mức. Và không hề có chỉ số kỹ năng hay cây kỹ năng nào, làm giới hạn người chơi với một lối chơi nhất định.

Dàn nhân vật cũng cảm thấy ít lôi cuốn hơn và khía cạnh âm mưu của cốt truyện cũng không có nhiều ảnh hưởng như phần đầu. Thế giới của Deus Ex khá mở, với không gian để khám phá, nhưng Invisible War không mang đến mức độ tự do tương tự trong thiết kế level của nó.

Tuy nhiên, vẫn có vài thứ mà Deus Ex: Invisible War làm đúng. Tựa game này vẫn có một ý thức về địa điểm và không khi rõ ràng riêng biệt. Bị mắc kẹt trong một mạng lưới các phe phái vẫn tạo nên một sự căng thẳng suốt cả game. Tuy nhiên, cuộc phiêu lưu của Alex Denton không hay bằng JC.

Diablo 3

Blizzard hiếm khi vội vàng ra mắt game mới, và Diablo 3 cũng không là ngoại lệ. Ra mắt sau hơn 12 năm kể từ phần trước, nhưng lại là một sự thất vọng nặng nề. Diablo 2 không được biết tới với một kết thúc tuyệt vời, và Diablo 3 cũng thế, nó không còn gì đáng làm cả khi phần credit bắt đầu chạy.

Việc thiếu chế độ PvP là một bước lùi khác, nhưng tệ hơn nữa chính là cách mà việc trao đổi mua bán trang bị trong game hoạt động. Những trang bị cao cấp được trao với nhịp độ cực kì hiếm, và cách tốt nhất để có được trang bị tốt là thông qua nhà đấu giá đầy tranh cãi trong game, nơi bạn có thể tiêu tiền thật. Với một game tập trung vào loot thì tính năng này vô cùng lạc quẻ, và việc yêu cầu người chơi phải luôn kết nối online cũng vậy.

May mắn thay, không giống như nhiều game trong danh sách này, mọi thứ sau này đã trở nên tốt hơn. Nhà đấu giá bị đóng cửa, bản mở rộng Reaper of Souls được ra mắt và một bản update miễn phí đã giúp đưa Diablo 3 ra khỏi hố sâu địa ngục. Các trang bị chất lượng cao không còn được trao ở tốc độ rùa bò nữa, chế độ Adventure mang đến sự đa dạng trong kết thúc, và nhiều năm với nhiều bản update cuối cùng đã thay đổi Diablo 3 thành không chỉ một phần sequel đáng giá, mà còn vượt qua cả người tiền nhiệm.

Theo gamesport

Các bạn hãy like fanpage của nhóm tại www.facebook.com/vngameworld để có thể cập nhật thông tin mới nhất, nhanh nhất về Game và Esport (CS:GO, Dota 2, PUBG, Hearthstone v.v) trên toàn thế giới.
Advertisements

BÌNH LUẬN

Bình lậun
Nhập tên của bạn