Tổ chức Entertainment Software Rating Board, viết tắt là ESRB, tuần này vừa thông báo sẽ thay đổi hình thức đánh giá game của mình, họ sẽ thêm một phần mô tả cho biết có sự hiện diện của việc mua đồ bằng tiền thật trong game. Đây là câu trả lời trước các ý kiến trái chiều trong cộng đồng game về các hòm đồ, một trong số đó thậm chí dẫn đến vụ việc các nhà lập pháp đề xuất về một luật hạn chế với vấn đề này.

Đây không phải là lần đầu tiên ESRB đưa ra quyết định thay đổi hình thức đánh giá game. Sau đây là một ít thông tin lịch sử để biết thêm về ý nghĩa của tổ chức này, và sự thay đổi về cách đánh giá của họ thông qua các năm.

SỰ RA ĐỜI CỦA NHÃN ĐÁNH GIÁ

Hầu hết mọi người dân nước Mỹ chắc hẳn sẽ biết đến Tipper Gore, đồng sáng lập của Parent Music Resource Center (PMRC). Đây chính là tổ chức đã lập nên “Filthy Fifteen,” là một danh sách các bài hát nổi tiếng và gây xúc phạm nhất mà họ có thể tìm được. Cũng chính danh sách đó đã trao huy chương vàng cho Prince với tác phẩm của ông “Darling Nikki,” huy chương bạc cho Sheena Easton với bài hát “Sugar Walls” và huy chương đồng cho Judas Priest với bài hát “Eat Me Alive”, đây là những nghệ sĩ bị danh sách lên án cho rằng họ đang sản xuất các sản phẩm âm nhạc không thích hợp với trẻ vị thành niên.

“Liệu không ai nghĩ đến trẻ em à?” – câu hỏi được đặt ra bởi PMRC. Câu hỏi mở này đã dẫn đến sự ra đời của nhãn dán “parental advisory” tạo ra bởi Hiệp hôi Công nghiệp ghi âm Hoa Kỳ vào năm 1985.

Vào thời kỳ đó, ý tưởng là một ngành công nghiệp tuân theo các giá trị chuẩn mực có thể thông báo cho phụ huynh loại nhạc mà con cái họ đang nghe, để rồi chính quyền không cần thiết phải can thiệp. Các nhà lập pháp khá hài lòng với miếng hình dán nhỏ đen trắng này và cũng không ai quá phẫn nộ về việc ảnh hưởng đến quyền tự do ngôn luận của các nghệ sĩ, và nói chung, người dân Mỹ đã tiếp tục tiến tới…

… trò chơi điện tử. Từ mẫu hình của hệ thống cảnh báo phụ huynh của nền công nghiệp âm nhạc đã dẫn tới sự ra đời của Entertainment Software Rating Board (hay gọi tắt là ESRB) vào 9 năm sau.

Tổ chức ESRB được lập ra bởi Entertainment Software Association, một tổ chức thương mại bao gồm các tên tuổi lớn trong nền công nghiệp game. Chức năng chính của ESRB là chỉ định các đánh giá đối với các trò chơi và ứng dụng để phụ huynh biết nội dung của chúng ra sao – cũng như việc RIAA làm với album của Judas Priest, nhưng với nhiều chi tiết sơ lược hơn. Khi được thông báo đầy đủ, phụ huynh phải quyết định xem nội dung đó có phù hợp với con của mình hay không. Không chỉ vậy, các đánh giá của ESRB còn cung cấp cho các nhà bán lẻ như Walmart và GameStop một nền tảng để thiết lập chính sách công ty và và trong việc đào tạo nhân viên của họ.

TỔ CHỨC ESRB NGÀY NAY

Các thông tin này không phải chỉ để nói qua loa. Thật sự rất quan trọng để hiểu rằng ESRB, cũng như RIAA, là một cơ quan phi chính phủ, hoạt động độc lập. Khi tổng thống mời các công ty game lớn đến dự họp, đây chỉ là một cử chỉ lịch thiệp và không liên quan đến bất cứ thẩm quyền mà ông có thể có đối với họ hoặc ESA.

Đánh giá của ESRB bao gồm 3 phần. Đầu tiên, chính là thể loại. Bạn có vẻ như đã khá quen với chúng rồi: “EC” dành cho trẻ em nhỏ tuổi, “E” dành cho mọi người (ban đầu là “K-A” dành cho trẻ em tới người lớn) “E 10+” dành cho 10 tuổi trở lên, “T” dành cho lứa tuổi teen, “M” dành cho 17 tuổi trở lên và “AO” chỉ dành cho người lớn – việc nhận một đánh giá ít gặp thường là “một nụ hôn tử thần” đối với các trò chơi với mong đợi quảng bá thành công.

Tiếp đến, là phần “mô tả nội dung”. Đây là những thông tin phụ được thêm vào phần đánh giá tổng thể. Theo như trên trang web của ESRB, chúng bao gồm việc chỉ ra các chi tiết liên quan tới chất có cồn, hình ảnh máu me và các chủ đề tình dục, và việc sử dụng ma túy và chất có cồn.

Cuối cùng, còn có thêm một lớp thông tin cho biết khả năng kết nối của game. Đây là một phần của hạng mục mới được thêm vào đánh giá ESRB vào năm 2013 với tên gọi gọi là “các yếu tố tương tác”. Đây sẽ là mục mà các cảnh báo mới về mua đồ trong game sắp được thêm vào sẽ xuất hiện.

Đây là danh sách đầy đủ:

  • In-Game Purchases –  Trong game sẽ có hệ thống mua đồ ảo và các gói ưu đãi bằng tiền thật, bao gồm nhưng không giới hạn các level bổ sung, skin, các món đồ bất ngờ ( như các gói đồ, hòm đồ, phần thưởng bí ẩn), âm nhạc, các đồng xu ảo và các dạng tiền tệ trong game khác, việc đăng ký, các gói qua mùa và nâng cấp (vd..,khả năng tắt quảng cáo).
  • User Interact – Chỉ ra khả năng tiếp xúc với nội dung chưa kiểm soát/chưa kiểm duyệt do người dùng tự tạo ra, bao gồm giao tiếp giữa các người chơi với nhau và việc chia sẻ truyền thông qua mạng xã hội và mạng lưới.
  • Shares Location – Bao gồm khả năng cho phép hiển thị vị trí người dùng đến các người dùng ứng dụng khác
  • Unrestricted Internet – Sản phẩm có khả năng truy cập internet

Số lượng của các mục mô tả đã tăng dần theo năm. Vào những năm 90. chỉ có 22 mục, và bây giờ, có tổng cộng tới 34 mục, bao gồm phần mô tả mới về việc mua đồ trong game.

TUY VẬY …

Nhưng liệu các đánh giá này có thật sự hiệu quả trong việc giữ các trò chơi tránh xa tầm tay trẻ em chưa phù hợp để chơi không? Theo như nghiên cứu vào năm 2008 của Ủy ban Thương mại Liên Bang thì đáp án là có.

Cũng như nghiên cứu được thực hiện vào 2011.

Và 2013.

Mỗi lần, khả năng các khách hàng chưa đủ tuổi mua được một bộ phim R-rated cao hơn gấp 2 lần so với việc sở hữu một tựa game M-rated.

Khía cạnh thách thức hơn của sứ mệnh của ESRB là việc giáo dục người lớn ở Mỹ về các đánh giá mà tổ chức đã gán lên các tựa game. Cho đến nay, ESRB đã hợp tác với các cửa hàng bán lẻ, nhà phân phối bán lẻ, Hiệp hội Giáo viên Phụ Huynh (PTA), các Thượng nghị sĩ của Hợp chủng quốc Hoa Kỳ như Hillary Rodham Clinton và Joseph Lieberman, tạp chí Good Housekeeping and Parenting, các đội bóng bầu dục như New Orleans Saint, Chicago Blackhawks, Washington Capitals và San Francisco Giants, v.v.

Tuy nhiên nỗ lực và nghiên cứu của tổ chức dường như không gắn bó mấy với công chúng, khi các tựa game được cho rằng quá dễ dàng để người tiêu dùng chưa đủ tuổi tuổi sỡ hữu được.

Giả sử nếu có một cuộc họp giữa ngành công nghiệp game và Tổng Thống Donald Trump, chắc chắn có thể ai đó từ ESRB sẽ được gọi lên.

Tổng thống Trump đang kêu gọi ESRB đưa ra các đánh giá về các trò chơi điện tử, cho biết liệu rằng chúng có chứa nội dung bạo lực hay không.  Nếu ESRB gặp trực tiếp với tổng thống, chắc hẳn họ sẽ nhắc ông đó vốn là một việc mà họ đã làm kể từ năm 1994.

Ngẫu nhiên, cùng năm đó, đạo luật kiểm soát vũ khí đã được thông qua. Và đã được cho phép hết hạn vào năm 2004.

Advertisements

BÌNH LUẬN

Bình lậun
Nhập tên của bạn