Điều đầu tiên là hãy thừa nhận bạn đã từng bị thế này. Tiếp theo là bạn cũng phải thừa nhận đã từng bị lên bảng đếm số khi đang nạp đạn.

Tác giả bài viết: Luke Winkie

Dưới đây là những giây phút nạp đạn ngớ ngẩn nhất trong cuộc đời game thủ của tôi.

Năm 2003. Tôi đang ngồi ở quán net gần nhà, kết nối với máy chủ LAN CS. Tôi vô vọng nhìn nhân vật CT của mình bị bắn chết khi đang thay băng đạn cây súng máy của mình.

Năm 2007. Tôi đang chơi Halo, và vì lí do nào đó tôi quyết định thay băng đạn còn đủ bằng một băng mới khi đang nhảy ở giữa không trung từ miếng đệm nhảy. Một viên đạn 50-caliber tuyệt đẹp ‘xuyên sọ’ khi đang phiêu diêu ở trên cao, lúc đó tôi cảm thấy mình là thằng ngu nhất thế giới.

2017! Tôi đang chơi Battlegrounds, và tôi đã nạp từng viên shotgun vào giữa một trận chiến sống còn. Có thể tôi đã quên mất mình đang chơi trò gì.

Đó là những ví dụ khá nghiêm trọng, nhưng những khoảnh khắc tồi tệ nhất của tôi nằm ở trong Destiny. Trò chơi của Bungie có những cơ chế của tựa game FPS truyền thống – máu, sự di chuyển và dĩ nhiên là tốc độ nạp đạn – tất cả sẽ đi cùng với một hệ thống các chỉ số mang hơi hướng RPG. Đôi lúc, việc bỏ đi các nguyên tắc đó sẽ dẫn đến những quyết định rất tai hại. Những cây súng lục trong game là vũ khí lợi hại nhất. Những nhân vật của người chơi nạp đạn súng lục lâu như không thể nào lâu hơn được nữa. Tôi có lẽ đã quên điều đó khá nhiều lần khi đối mặt với một đội quân đang nổi đóa. Xin lỗi Cha reload, con đã mắc tội rồi.

Thuật ngữ ‘Hội chứng nạp đạn mãn tính’ nghe có vẻ khá ngộ nghĩnh nhưng lại áp dụng cho tất cả các game có súng và đạn. Bạn biết tôi đang nói về thứ gì mà: bạn bắn được đúng 2 viên từ khẩu súng của mình, và bản thân không thể kìm lòng mà nhấn ngay nút ‘R’ trên bàn phím. Có vẻ như con số ‘48/50’ ở góc màn hình làm bạn ngứa ngáy không chịu được. Những người lính thật sự ở ngoài đời sẽ không bao giờ quăng đi một băng đạn mà gần như còn nguyên. Như vậy rất ngớ ngẩn và không an toàn. Nhưng có thứ gì đó trong game khiến chúng ta trở nên hoang tưởng. Có lẽ chúng ta nghĩ mình sẽ cần hết tất cả 50 viên vào một lúc nào đó, có thể bạn muốn cảm thấy bản thân hữu dụng, hay chỉ là cảm giác muốn ấn một nút nào đó để tối ưu hóa sự hiệu quả.

Những gì tôi thật sự biết là căn bệnh này ảnh hưởng đến hàng triệu game thủ trên thế giới, nhiều đến nổi mà thành viên của Steam tên là Richard đã tự viết phương án phòng bệnh trong vấn đề này trong Left 4 Dead 2. Một trong những lời khuyên là đổi phím nạp đạn sang phím khác thay vì ‘R’, “như vậy bạn sẽ cảm thấy lười để ấn phím đó hơn trừ khi buộc phải làm thế.”

Tìm hiểu ‘Chứng bệnh nạp đạn mãn tính’

“Suy nghĩ gục chết trong game FPS chỉ vì bạn thiếu vài viên đạn sẽ tạo ra rất nhiều áp lực lên bạn. Đôi khi nó có ích khi bạn nạp lại băng đạn…vẫn còn đến 80%. Tuy nhiên, đại đa số các trường hợp sẽ là hại nhiều hơn,” anh ấy nói về vấn đề này với tôi qua Steam. “Bạn sẽ thấy mình chết nhiều hơn bằng cách để lộ vị trí của mình do tiếng nạp đạn và chắc chắn sẽ bị đánh úp bất ngờ khi đó. Sự thật là, chỉ cần vài viên đạn để kết liễu một người chơi.”

Thật sự thì các hãng game đã không làm gì để chữa bệnh ghiền nạp đạn của chúng ta. Có khi, họ còn ủng hộ nó. Các nhà phát triển game cho chúng ta những khẩu súng thần kì với những băng đạn luôn được lấp đầy và không bao giờ biến mất khỏi túi đồ. Bạn vừa mới xả băng đạn 30 viên xuống sàn? Đừng lo, chúng sẽ tự động chui vào băng đạn tiếp theo mà bạn sắp nạp mới.

Điều này giải thích được phần nào về các game bắn súng ảo tưởng thời kỳ đầu như Doom và Duke Nukem – bởi vì thật sự thì ai mà quan tâm về cách quản lý đạn trong khi mình đang bận bắn với ác quỷ đến từ địa ngục – nhưng nó trở nên vô lý trong những game mang tính thực tế và nghiêm túc hơn, như Battlefield chẳng hạn. Thứ này đã tồn tại trong game quá lâu, mà giờ nếu mà nhà phát triển game quyết định sửa lại băng đạn, tôi sẽ hoàn toàn bị ‘mất phương hướng’ khi phát hiện ra đạn của mình đã biến mất trong mỗi lần thay băng đạn. Phải thừa nhận rằng việc có thể nạp đạn bất tử là những gì vẫn còn giữ được trong truyền thống thiết kế game – có thể thấy như một điểm chung của các tựa game từ Counter-Strike đến Overwatch.

“Trò chơi là phải chú ý đến từng chi tiết nhỏ nhặt, luôn phải chuẩn bị cho những tình huống ngạc nhiên và vượt qua những thử thách bất ngờ,” giám đốc game Rainbow Six:: Siege Leroy Athanasoff cho hay. “Từ việc chơi Pac-Man trên máy thùng cho đến việc chơi Siege ở nhà, bạn phải nhìn vào màn hình và cố gắng phản xạ, tính toán và dự đoán càng nhiều tình huống càng tốt để có thể chiến thắng. Hãy chắc chắn rằng bạn sẽ không hết đạn trong một tình huống nguy hiểm bằng cách ấn “R” sau mỗi lần chạm trán có vẻ như là một sự đánh đổi hời.”

Athanoff lấy Rainbow Six: Ravenshield là một trong ít các game bắn súng sử dụng chế độ quản lý đạn giống ngoài đời thật. Đó là điều dễ hiểu vì đã từng có lúc Rainbow Six gán cho mình là game mô phỏng SWAT – một game bạn có thể lên kế hoạch nhiệm vụ cực kỳ chi tiết đến từng viên đạn. Ngày nay, bạn có lẽ chỉ thấy những kiểu nạp đạn thực tế trong những game mô phỏng quân đội như Arma 3 và Squad. Rainbow Six gần như đã loại bỏ nguyên tắc này từ rất lâu, còn Athanasoff đã chọn ‘băng đạn thần kì’ cho Siege bởi vì ông ấy muốn game thủ tận hưởng được trò chơi.

“Về trường hợp của chúng tôi, thì nó chỉ là vấn đề về quyết định trong thiết kế; những gì mà chúng tôi muốn người chơi cần tập trung và những trải nghiệm mà chúng tôi muốn họ trải qua khi chơi Rainbow Six: Siege?” Ông nói. “Chúng tôi quyết định đặt thách thức vào sự phá hủy và những khía cạnh đi cùng với nó: tốc độ và sự căng thẳng trong từng hành động, điều này yêu cầu kĩ năng nhắm bắn tốt, thay vì tập trung vào việc quản lý lượng đạn của mình.”

Hướng đi của ông ẩy hoàn toàn có thể hiểu được. Bạn khó có thể điều khiển quân của mình nếu áp dụng hệ thống nạp đạn như ngoài đời. Ý tôi là vẫn có cộng đồng muốn game Arma của mình trở nên khó hơn, giống đời thật hơn, nhưng đó là một thị trường riêng biệt. Còn đại đa số, các nhà phát triển game chẳng lợi lộc được gì khi từ bỏ ‘băng đạn thần kì’, vậy tại sao họ lại phải mạo hiểm?

“Bởi vì game không trừng phạt bạn [khi nạp đạn], đó là cách tốt nhất để chắc chắn rằng bạn luôn có đủ khả năng gây sát thương cho mục tiêu khi gặp kẻ địch” giám đốc sáng tạo Tripwire Entertainment là Bill Munk cho biết. Và chắc chắn khi thêm chế độ này, những người bị triệu chứng ‘nạp đạn mãn tính’ sẽ bị thiệt thòi nhiều nhất. “Việc để ý tới băng đạn ở trong một trò chơi sẽ thêm phần phức tạp vào các pha giao tranh.”

Đáng tiếc là, với tư tưởng như thế thì game thủ chúng ta sẽ không bao giờ tự chữa được thói quen tai hại này và không kìm bản thân khỏi việc ấn phím ‘R’ trong những trường hợp không đáng. Nếu các nhà phát triển game FPS hợp lại và ra quyết định cấm sử dụng ‘băng đạn kì diệu’ vào game của họ, thì may ra chúng ta sẽ thoát khỏi ‘ Chứng bệnh nạp đạn mãn tính’ của mình chỉ trong vài tháng sau đó. Nhưng đừng mong chờ nó sẽ xảy ra, vì Bill Munk thà để chúng ta tiếp tục mắc bệnh này còn hơn là tìm ra ‘thuốc kháng sinh’ cho game thủ chúng ta.

“Với một game như Killing Floor 2 , tôi không nghĩ [quản lý băng đạn] sẽ phù hợp với lối chơi. Tôi yêu cái bệnh ‘nạp đan mãn tính’. Đó là lí do chúng tôi thêm chế độ ‘inspect’ súng (cho phép người chơi ngắm nhìn khẩu súng của mình), khi nạp một băng đạn đầy,” Munk cho hay. “Tôi ước gì những game tôi chơi có tính năng đó, nên tôi không thể cưỡng lại thứ mà làm cho hội chứng đó thú vị hơn và là một phần của Killing Floor 2.”

Tôi đã không lo lắng nữa, và “yêu lại từ đầu”

Chúng ta có lẽ sẽ tiếp tục quăng những băng đạn còn đầy đạn xuống đất, và tự rủa mình mỗi lần chúng ta mất mạng khi đang nạp đạn. Tuy vậy, tôi sẽ không bỏ rơi bạn và sau đây là một vài mẹo để bạn có thể tự chữa cho chính mình.

1: Nghe theo lời khuyên của Richard và đổi phím nạp đạn. Tất nhiên bạn sẽ hơi khác người nhưng về lâu dài bạn sẽ phải cảm ơn điều này.

2: Tự phạt bản thân mỗi lần bạn lãng phí 1 băng đạn. Tôi thì chọn tự đánh bằng roi, nhưng bạn có thể làm gì mình thích.

3: Thuê nhà thôi miên để bạn từ bỏ thói quen này. Nói thật thì từ bỏ nạp đạn nó khó như là từ bỏ hút thuốc lá vậy.

Thật tình mà nói, khả năng là tôi sẽ đi với hội chứng ‘nạp đạn mãn tính’ này đến hết đời. Sau nhiều năm làm quen với ‘băng đạn thần kì’, tôi không thể tự từ bỏ thói quen này được. May mắn là các nhà làm game không trêu tôi vì thói quen tâm lý không thể giải thích này, nhưng có lẽ tôi sẽ vẫn tự thấy mình như một thằng ngốc mỗi khi tôi vứt đi bốn viên còn lại trong khẩu súng lục Destiny.

Nguồn: pcgamer

Advertisements

BÌNH LUẬN

Bình lậun
Nhập tên của bạn