Cái nhìn của phụ huynh về game: Phỏng vấn bố mẹ Shox (G2)

747

Chúng tôi muốn thảo luận với gia đình của tuyển thủ để có cái nhìn chính xác về nhận định của họ với esport và Counter-Strike. Vậy nên, chúng tôi đến gặp bố mẹ của Richard “shox” Papillon để hiểu rõ hơn sự nghiệp, đam mê của anh cũng như sự cải thiện trong xuyên suốt thời gian thi đấu.

Chúng tôi gặp được cha anh, được biết đến là CraZyMarvelous trên twitter và mẹ anh là kahlan, cũng tham gia để có ý kiến riêng của mình. Cảm ơn hai người vì đã dành thời gian và tất nhiên là Richard (shox) đã cho phép chúng tôi làm điều này.

Xin chào, CraZyMarvelous! Chú là cha của tuyển thủ nổi tiếng người Pháp, Richard Papillon, biệt danh là shox. Cảm ơn vì đã cho chúng cháu phỏng vấn. Chú có thể giới thiệu nhanh bản thân với độc giả được không?

Tôi là cha của 3 đứa con và làm ông ở tuổi 57 và hiện đang làm việc cho ngân hàng đầu tư, thuộc bộ phận đánh giá rủi ro, một công việc khá xa rời với trò chơi điện tử. Với tư tưởng lạc quan, tôi thích một tí lập dị trong cuộc sống hàng ngày của mình, vậy nên tôi không chọn ngẫu nhiên cái tên CrazyMarvelous (tạm dịch là điên khùng kỳ diệu) là biệt danh của mình trên Twitter. Cái tên hợp với tôi, một tí điên khùng, gây tranh cãi, cũng giống với nickname chơi game đầu tiên của tôi là NiceCrazy. Đam mê của tôi? Video game, câu cá và các TV Shows. Nhưng quan trọng nhất vẫn là anh em ruột của tôi bởi vì gia đình là lí do tôi tồn tại.

Vậy mối quan hệ của chú với game là gì? Chú có phải là một ‘game thủ’ không?

Tôi luôn là một game thủ trong tâm hồn khi mình còn nhỏ, video game luôn thu hút tôi kể từ khi nó xuất hiện trên các console (ví dụ như NES), nhưng PC là thứ mà tôi bị cuốn hút nhất khi phát hiện ra dòng game Age of Empires (AoE) và đặc biệt nhất là Age of Conqueror – AoE 2(Tôi hiện đôi khi vẫn chơi game này). Tôi có thời kỳ say đắm với game này và Age of Conan (tôi nghĩ đó là game MMO tuyệt vời nhất), có lúc chơi cả đêm với những người bạn. Bây giờ, đôi khi tôi vẫn chơi đôi chút (Total War, Ghost Recon, SWTOR, FIFA17, GW2, Elder Scrolls Online). Thật sự thì tôi không thể tìm thấy một game MMO đủ sức cuốn hút tôi như trước. Và tôi bỏ ra rất nhiều thời gian để xem… CSGO.

Khi mà chú nhìn vào hiện trạng của eSports hiện nay, nếu điều này xảy ra từ 20 năm trước, chú có thể trở thành game thủ chuyên nghiệp không?

Cảm ơn, thật tuyệt khi mà cháu nói là 20 năm trước, nhưng tôi nghĩ cháu nên hỏi là 40 năm trước mới phải! Tất nhiên điều đó đã có lúc hiện lên trong đầu tôi, nhưng một người cần hiểu rõ rằng, đam mê game không có nghĩa là phải đạt được top. Vì điều đó cần rất nhiều tâm huyết và tập luyện, bạn cần phải có tài năng vì có khi tập luyện điên cuồng không cũng không biến mình thành thiên tài được. Bỏ ra hàng giờ tập luyện cũng giống như ‘đánh bóng viên kim cương’, nhưng ‘kim cương’ không thể hóa thành ‘vàng’ được (cần cù không thể bù thông minh). Tôi trân trọng những thanh niên trẻ với tình yêu dành cho game cũng như cống hiến hết mình cho đam mê của họ để đạt được thành công. Họ tin vào đam mê đó. Trẻ con đầu tư bản thân vào game giờ đây sẽ khó hơn vì họ đang theo đuổi thứ mà đã được thử nghiệm, kiểm tra, và đang cực kì phổ biến. Họ sẽ không cảm nhận được thành quả của những người đi tiên phong, sẵn sàng tử bỏ mọi thứ để theo đuổi một tương lai không rõ ràng (trong đó có người thành công).

Ủng hộ G2 hết mình

Chú có ảnh hưởng gì đến Richard khi anh ấy bắt đầu chơi video game hay CS không?

Nói chung chung về video game, tất nhiên chúng là một phần hoạt động trong gia đình tôi và Richard ra đời khi mà trong nhà đã có sẵn vài hệ máy chơi game. Đối với CS thì tôi không có dính dáng gì cả. Rõ ràng là anh trai của Richard giúp nó tìm ra game này. Đối với tôi, tôi có thử Duke Nukem và nó làm tôi bị ‘ngộp’, tôi không thể làm quen được với cách di chuyển trên màn hình nên tôi tránh những kiểu game như thế.

Vậy chú nghĩ gì về Counter-Strike, lúc đó chú có lập tức hiểu về trò chơi cũng như tiềm năng của nó? Hay chú nghĩ game đó bạo lực và có thể gây ảnh hưởng xấu đến con trai mình?

Tôi không đồng tình với ý kiến rằng video game khiến chúng ta trở nên bạo lực hơn, kiểu suy nghĩ như thế làm tôi tức giận. Thật sự vô lý khi nghĩ như thế trong khi các chương trình TV cũng như những bộ phim bệnh hoạn/bạo lực có mặt ở khắp mọi nơi. Đối với nó là một trò chơi, cũng giống như trận bóng đá khi mục tiêu là ghi nhiều điểm hơn đối phương, chỉ có vậy thôi. Tại sao lại nghĩ tiêu cực về game? Hãy nhớ rằng đây chỉ là GAME, và hãy nhớ rằng game không giúp con chúng tôi xây dựng giá trị bản thân hay cách phân biệt tốt xấu, đó là trách nhiệm của giáo dục. Mẹ của Richard có hơi bảo thủ một tí về vấn đề terrorists (khủng bố) và đặt bomb, cho nên để khiến cô ấy bình tĩnh, tôi nói là Richard chỉ chơi ở bên CT thôi (cười). Còn về tiềm năng của CS, rõ ràng là không. Lúc đó tôi không nghĩ tựa game sẽ bùng nổ, và thật ra thì lúc đó cũng chẳng ai nghĩ thế.

Vậy chú ứng xử như thế nào về việc học hành, cá nhân, cũng như gia đình khi mà Richard bắt đầu chơi game rất nhiều? Lúc trước, chú có cảm thấy tiềm năng cũng như thứ gì đặc biệt trong Richard không, khoảng 10 năm về trước?

Luật trong gia đình chúng tôi khá là rõ ràng. Miễn là kết quả học tập tốt, thì máy tính và game đều có thể chơi. Mẹ shox luôn để ý kĩ đến nó và tôi đồng ý với cô ấy về vấn đề này. Vấn đề khó nhất là gia đình chỉ có một máy vi tính trong nhà, nên việc phân chia thời gian chơi cho các thành viên trong nhà hơi khó. Điều này hay dẫn đến việc tranh giành máy giữa hai anh em và đôi khi giữa cha và các con (cười). Nhưng nếu tôi nhớ không lầm thì, tôi giới hạn người anh cả chỉ được chơi đến 10h đêm thôi (nếu không thì tôi cũng sẽ không có giờ để chơi game). Khi Richard bắt đầu đam mê vào CS và với sự xuất hiện của các buổi thi đấu LANs, đó là lúc tôi nhận ra Richard có tiềm năng với CS. Đó có lẽ là lí do duy nhất tôi chở nó đến nơi thi đấu và thay đổi thời gian chơi PC (anh của shox không thích điều này khi các trận đấu trong CS đều xảy ra vào ban đêm, cùng lúc với giờ chơi của nó, nên chúng tôi sẽ để cho chơi bù vào giờ khác vào ngày hôm sau), đó cũng là khi tôi dễ dãi hơn giữa việc học hành với CS. Nếu tôi không nhìn thấy tài năng trong Richard, tôi sẽ không để nó đam mê với sở thích của mình.

Mẹ shox: Tôi chỉ có 1 điều kiện: đó là nó phải tiếp tục học thêm ít nhất thêm hai năm sau khi tốt nghiệp cấp 3, tôi muốn đảm bảo rằng Richard ít nhất phải có cái gì đó để dựa vào khi mà nó không đủ sống chỉ dựa vào game. Có nói thế nhưng mà khi nó bắt đầu thắng các giải đấu và có danh tiếng, tôi thật sự nhận ra rằng Richard có tài năng thiên bẩm về game và tôi mong nó sẽ tiếp tục đam mê của mình.

Richard khá là đặc biệt khi anh bắt đầu chơi CS từ lúc còn rất trẻ và tham gia vào các giải đấu rất sớm, vậy nên phải di chuyển vòng quanh nước Pháp. Lúc đó chú lo lắng như thế nào về “đam mê” này và việc di chuyển của Richard đến các nơi thi đấu?

Tôi chở Richard đi bằng xe và đánh đổi cả giấc ngủ của mình (cười). Có lúc tôi đón nó ở trạm xe lửa hay trạm xe buýt vào khuya Chủ Nhật. Khi mà giải đấu diễn ra tại Paris hay ở quận gần đó, tôi sẽ chở Richard đi và đi lòng vòng trong khi nó thi đấu. Và khi Richard phải mang máy tính của nhà theo, chúng tôi phải nói chuyện với cả nhà vì không có máy tính để dùng vào cuối tuần.

Mẹ Shox: Tôi nói nó bị điên rất nhiều lần và lo lắng về giấc ngủ của nó! (cười) Và khi nói về các buổi đàm phán, may mắn rằng lúc đó tôi không có chơi PC! Giờ thì khác rồi, “quý ông” này đã có máy ví tính riêng và tôi thì có máy tính bảng.

shox tại một trong những sự kiện LAN đầu tiên của mình

Chúng ta sớm phát hiện ra tài năng của Richard và anh đã là một trong những tuyển thủ giỏi nhất trong nước với tuổi đời còn rất trẻ. Chú có giúp Richard chọn đội hay đối mặt với áp lực khi Richard mới chỉ 15 tuổi khi đó?

Richard đã luôn tự mình chọn team, tuy nhiên tôi muốn đọc bản hợp đồng (nếu có) để bảo vệ Richard vì tôi không tin tưởng hoàn toàn vào các tổ chức. Ở thế giới bên ngoài khi mà họ muốn trẻ con ký hợp đồng, bạn cần phải cẩn thận. Tôi đã đọc qua các bản hợp đồng và nói với Richard những gì tôi nghĩ, ngoại trừ hợp đồng G2, dễ hiểu thôi là vì lúc đó Richard không còn là con nít nữa và nó hiểu rõ là nếu nó cần lời khuyên, tôi luôn sẵn sàng giúp đỡ. Về vấn đề áp lực, thì tôi không cần lo lắng vì Richard không bị ảnh hưởng bởi điều đó, hay nó tự biến áp lực thành khát khao chiến thắng.

Mặc dù shox đang ở trong những đội hàng đầu của Pháp, tôi có nhớ đồng đội cũ của shox muốn được chơi cùng anh ấy khi shox buộc phải rời máy tính sớm vào buổi tối. Lúc đó có căng thẳng xảy ra trong nhà không?

Căng thẳng đôi khi có nhưng nhà chỉ có duy nhất một máy nên cần phải có kiểm soát. Ngoài chuyện học hành và lối sống lành mạnh (nếu bạn để cho con nít làm gì chúng muốn, chúng sẽ không giới hạn bản thân chơi game chỉ trong vài giờ), còn gia đình nữa, một người anh và em gái cũng phải được sử dụng máy tính, thế là phải chia nhau ra dùng. Nhưng Richard luôn luôn tôn trọng điều này. Tôi phải thừa nhận rằng chính sách khắc nghiệt của chúng tôi về việc buổi tối đôi lúc giới hạn Richard, tôi nghĩ đó là lí do Richard không chơi 1.6 khi mà đội yêu cầu nó nhiều hơn, buộc chúng tôi không thể chấp nhận. Về các đội khác, Richard chơi giỏi đến mức team buộc phải đồng ý với điều kiện chúng tôi đưa ra để có thể giữ Richard ở cùng team (cười).

Anh ấy nhanh chóng làm bạn với Eddy (SmithZz), tình bạn này quan trọng như thế nào đối với sự nghiệp của Richard? Mối quan hệ của chú với Eddy là gì?

Tôi hiểu anh định hỏi gì rồi (cười). Vậy nên, hãy rõ ràng và đừng lăng xê quá. Eddy có khoảng thời gian khó khăn ở trình độ skill, nhưng Eddy có cảm nhận về game tốt và sẵn sàng hi sinh vì đội để có thể đóng góp cho sự bền vững của cả nhóm. Không có chàng trai sniper người Pháp nào sở hữu những phẩm chất này và tôi không được thuyết phục lắm khi nghe tin thay thế Eddy sẽ cải thiện tình hình vào thời điểm đó.

Ở cùng phòng, chia sẻ niềm vui nỗi buồn những lúc khó khăn, Eddy là người bạn đồng hành lí tưởng ở các giải LAN. Tôi thích Eddy, nó là một chàng trai tốt. Chúng tôi sẽ không biết nhau nhiều nếu không nhờ Richard, nhưng tôi vẫn cố gắng ủng hộ Eddy qua những tin nhắn ngắn trong các giai đoạn khó khăn.

Mối quan hệ giữa chú và Jérôme (NiaK) trong những năm qua với vai trò là quản lý của con trai, từ lúc Richard vẫn dưới 18 tuổi cho đến giờ?

Lúc đầu tôi không có liên hệ gì với Jérôme, nó chỉ bắt đầu trong thời kì Titan, nếu tôi nhớ không lầm thì Jérôme luôn gọi cho tôi để kêu Richard dậy tập luyện (cười),… sau đó ScreaM cũng phải dậy. Chúng tôi có trao đổi qua tweet nhưng không gặp mặt nhau nhiều, có lẽ là do không có thời gian rảnh. Tôi có hứa sẽ dẫn Jérôme đi ăn thịt nướng và uống sâm-banh khi mà G2 trở thành số một thế giới, lời hứa đó vẫn đang chờ để thành hiện thực…

Shox & SmithZz, cặp bài trùng của nền CS tại Pháp

Vào lúc eSports không phát triển như bây giờ, và CSS thấp hơn nhiều CS 1.6. Bằng việc tái gia nhập với Verygames vào 2009, Richard bắt đầu có một mức lương nhỏ, phần thưởng từ các giải đấu, chi phí đi lại cho các giải đấu Châu Âu. Vậy lúc đó gia đình có một cuộc sống như thế nào khi mà Richard không chỉ còn là chơi game nữa, mà thật sự thắng giải và kiếm ra tiền?

Cần phải nói thật là trong mắt tôi, Richard không có nhận được lương thấp, mà là tiền tiêu vặt… Thật sự lúc đó Richard có kiếm thêm (và mang đến niềm vui sướng cho người chơi ở các giải LAN trong lúc đó) bằng việc bán tai nghe, bàn phím, chuột, CPU,v.v, mà Richard thắng được ở giá thấp hơn thị trường. Như vậy theo tôi không phải là kiếm sống, mà là hỗ trợ thu nhập thôi. Tôi thật sự nghĩ rằng có một khoảng trống lớn giữa việc các tổ chức đang yêu cầu thái độ và sự tận tâm từ các tuyển thủ và các phần thưởng tài chính mà họ dành cho các đứa trẻ này. Họ muốn những người chơi chuyên nghiệp, nhưng lại trả lương rất khó hiểu… Bởi vì thế, tôi luôn chú ý tới các hợp đồng.

Chú có theo dõi sát sự nghiệp của Richard và game CS:GO không, sau khi mà Richard bắt đầu đi lên? Chú có luôn xem các trận đấu và giải đấu của Richard? Có ai trong gia đình cũng theo dõi không?

Tôi cố không bỏ lỡ bất kỳ trận đấu nào, ngay cả khi đó là 3h sáng. Tôi cũng không ngăn được chính mình khi biết rằng nó đang thi đấu, tôi thậm chí không thể ngủ được. Mẹ của Richard đã nghiện và theo dõi tất cả các trận đấu ngay cả lúc tôi không có nhà. Nếu thời gian cho phép, chúng tôi xem trên màn hình lớn ở phòng khách. Anh Richard cũng theo dõi trận đấu khi có thể, nhưng việc đó không dễ dàng đối với công việc của nó (anh của Richard làm việc trong ngành phục vụ). Em gái nó cũng ủng hộ anh và ngay cả ông bà nội cũng hỏi thăm về các giải đấu của Richard. Đó là điều mà gia đình chúng tôi làm, mọi người vui khi Richard thắng và buồn khi nó thua. Cả nhà hiểu mỗi thất bại là mỗi vết thương nên mọi người đều cố gắng vực dậy tinh thần của Richard.

Mẹ Shox: Lúc đầu, chồng tôi có xem các trận đấu trên máy vi tính, tôi cũng có khi theo dõi và hỏi về tỉ số. Sau đó, tôi bắt đầu theo dõi những trận đấu quan trọng (tại LAN) có Richard. Giờ đây, tôi cũng xem cả vòng loại và gắn máy vi tính vào TV trước khi mà chồng có thể về nhà, hoặc khi ông không có ở đó! Tôi cũng kiểm tra các bình luận trên Vakarm, và ấn “+” dành cho những ai tung hô Richard hay đội của nó!

Cô ấy không đề cập việc mình cũng tặng dấu “-” cùng lời bình luận bực tức (haha). Vợ tôi càng ngày càng trở nên mọt “máy tính” khi mà kì nghỉ hưu của tôi đang tới gần, thật là hay phải không!

Richard sau đó thắng ESWC vào 2011 khi trở lại VeryGames, vốn là một danh hiệu thế giới. Con trai chú, vô địch thế giới, nghe khá ‘oách’, phải không?

Chúng tôi luôn tự hào về những giây phút đó! Thật ra, tôi có ở đó cùng với anh nó cổ vũ trong đám đông.  Tôi luôn tham gia vào việc dõi theo các trận đấu và thường xuyên hét lên trong vui sướng hay bực tức.

Mẹ Shox: tôi thường nói với Richard rằng tôi rất tự hào về nó.

VeryGames tại ESWC , đội Pháp giỏi nhất mọi thời đại?

Có vài khía cạnh đặc biệt về Richard, anh có đôi lúc không ổn định và đôi khi ra những quyết định khó hiểu. Ví dụ như rời bỏ ROCCAT khi họ là số 1 ở CSS để chơi 1.6, rời Titan tại CS:GO khi đội đang thi đấu rất tốt; bị kick bởi VG, và rồi EnVyUs vì lục đục nội bộ. Chú đóng vai trò gì trong những quyết định xuyên suốt sự nghiệp của Richard và chú đã hỗ trợ Richard như thế nào về mặt cá nhân?

Những quyết định của người chơi trong một đội hoàn toàn không được lộ ra bên ngoài, vậy nên có rất nhiều thứ ngu xuẩn (tôi đang nói một cách lịch sự) được nói ra và những tin đồn được thổi phồng lên. Câu hỏi của anh chứng minh điều này, khi mà anh chỉ đang gộp 4 tin tức chẳng liên quan gì đến nhau. 1.6 giống như là mơ đối với Richard. Tất nhiên, khi bạn còn trẻ, bạn nên thử sức chính mình. Titan là một thất vọng lớn sau Katowice, và lối sống mà Richard không thể chịu đựng nổi, đó là sống trong một gaming house (Tôi có cảnh báo Jérôme từ lúc đầu khi nó không chắc có chịu được hay không). Theo tôi, Titan đã phạm sai lầm vào thời đó khi ép buộc đội theo phương thức đó. Việc bị loại khỏi VG là một lỗi lầm bởi vì Richard còn quá trẻ, lúc đó mới 16 tuổi mà đi xé chuyện bé ra to với một hãng làm chuột máy tính. Richard còn tự nói, khi bạn còn trẻ đôi khi bạn thật ngu ngốc.

NV là một câu chuyện khác. Những thay đổi khác nhanh đi vào lãng quên vì thường là Richard sẽ dự đoán trước được hay chính nó chọn thế, nhưng việc bị loại khỏi NV thì khá là sốc vì nó xảy ra hoàn toàn không ai dự đoán được. Theo tôi thì việc này thật dơ bẩn khi quyết định xảy ra trong một giải LAN ở một đất nước khác, và tổ chức đó thật non dạ khi lãng phí tài năng của một đội đầy tiềm năng. NV lúc đó không còn hoạt động hiệu quả như trước, và một số người từ chối thay đổi cách làm việc của họ. Nhưng những vấn đề đó không quan trọng, nếu bạn muốn giải quyết chúng, bạn phải ngồi xuống và nói chuyện như những người trưởng thành để tìm ra giải pháp. Một đội giống như một gia đình, một cặp vợ chồng hay nhân viên trong công ty, MỌI THỨ đều cần phải giao tiếp rõ ràng với nhau, nhưng các đội CSGO lại thiếu đi phần này. Các tuyển thủ còn trẻ hoặc có cái tôi quá lớn và không có người lớn nào ở đó để giúp chúng tìm ra giải pháp.

MoMaN không còn ở đó nữa và Next còn quá mới để có thể xen vào. Kết quả là có người thông đồng với nhau và sau đó quyết định kick được đưa ra. Tôi phát hiện ra sau đó (và tôi thừa nhận rằng mình khá mù tịt) về sự thiếu quyền lực của ông chủ tổ chức này. Mike được thông báo về điều này và hoàn toàn phản đối quyết định này. Việc này gây shock cho tôi, đối với tôi ông chủ là người ra quyết định chứ không phải nhân viên. Lúc đó, bạn làm điều mà người cha phải làm, làm bờ vai cho con và hỗ trợ tinh thần cho Richard nhiều nhất có thể, ngay cả khi bạn biết rằng chỉ có thời gian mới giúp Richard vực dậy được. Những lời tôi nói với Richard khá đơn giản, “Chuyện này rất đau đớn, nên khóc đi và để nỗi đau tự động qua đi, và sau đó biến nỗi thất vọng này thành động lực và sự khao khát chiến thắng để con có thể đứng dậy, và vượt qua chúng!”

Việc chuyển sang CS:GO đã xảy ra như thế nào? Chú có tin tưởng vào game này ngay từ lúc đầu không?

Trước đây tôi có thường nói chuyện với Richard về CS:GO và Richard nhanh chóng có hứng thú vào CSGO, tôi theo dõi phong trào cổ vũ, các sự kiệnc mức tăng trưởng của giải thưởng. Trò chơi tăng trưởng đột ngột và bạn có thể nhận ra thứ gì đó đang diễn ra.

DH Winter 2014, chiến thắng tại Major

Vào cuối 2014, shox thắng DreamHack Winter, là major đầu tiên với LDLC. Chú có theo dõi giải đấu này không? Chú cảm thấy như thế nào về quả boost Fnatic và trận chung kết điên cuồng với NiP?

Tất nhiên là tôi có theo dõi giải đấu đó. Quả boost đó vẫn mãi luôn là một trong những giây phút bất hủ của CSGO. Vào lúc đó, tôi không hiểu chuyện gì đang xảy ra, tôi nghĩ Fnatic chỉ tìm thấy một cách boost cực hay cho đến khi tôi hiểu đó là gian lận, khi mà họ có thể thấy toàn bộ map mà không bị người khác nhìn thấy. Lúc đó, tôi và vợ rất tức giận. Và gã kia (Olofmeister) cười hết cỡ trong buổi chụp hình, trong khi bạn có thể thấy sự “trớt quớt” hiện diện trên khuôn mặt của các tuyển thủ LDLC, tim tôi như tan vỡ và tôi suýt nữa đập vỡ TV. Trận đấu kết thúc, chúng tôi rất thất vọng và sau đó hoàn toàn nhận ra khán giả đang chạy đến các tuyển thủ LDLC và cho họ xem điện thoại của mình và rõ ràng pha boost này là vi phạm… sau đó, mạng xã hội như bùng nổ (cùng với các hashtag về pha boost này). Tôi không ngủ cho đến tận 5h sáng, khi mà thông tin trái chiều cũng những tin lan man khác được cập nhật với chúng tôi. Sau scandal boost đó, có một scandal khác diễn ra trong nội bộ vav2 bạn có thấy cách hành xử khác nhau với Fnatic và LDLC. Các admin yêu cầu LDLC quay trở về khách sạn trong khi họ nói chuyện với Fnatic, mọi người lúc đó trở nên điên cuồng và các tin nhắn tweet dần không thể kiểm soát được. Ngày hôm sau, ngay trước khi trận đấu tiếp diễn ra, chúng tôi biết được rằng Fnatic bỏ cuộc. Đó là sự trộn lẫn cảm xúc vui mừng khi mà thấy công lý đã thực thi và chán nản khi chiến thắng đã bị cướp mất. Đội NV chỉ được ngủ khi đã 2-3 giờ sáng, và  tôi không biết làm sao để chơi được trong thể trạng tốt nhất tại trận bán kết đây.

Trận chung kết với NiP, chúng tôi cực kì phấn khích. Ở map thứ 3 (Overpass), trước khi overtime diễn ra, vợ tôi và con gái không thể tin nó có thể lâu như thế. Tôi có nghi ngờ, nhưng anh trai Richard hoàn toàn tin vào nó. Và rồi, nếu tôi nhớ không lầm khi ở round NV ở bên CT bên A. Giây phút vui sướng vỡ òa. Moman khui sâm-banh… thật là hạnh phúc.

Mẹ Shox: tôi vỡ òa trong vui sướng và cảm thấy nhẹ nhõm, nhảy múa, la hét, mọi người trong xóm có thể nghe thấy.

Sự xuất hiện của majors thay đổi mọi thứ và giúp CSGO bùng nổ: giải thưởng tăng lên cùng với các giải đấu cũng như lương của tuyển thủ, chú nghĩ gì về sự phát triển này? Chú có khuyên Richard về mặt tài chính không?

Một ngành công nghiệp thường phát triển nhanh sẽ kéo theo mọi thứ khác chỉ trong vài tháng, và tôi không ngạc nhiên. Tôi đã sống qua giai đoạn đó ở thị trường tài chính vào những năm 80 và tôi cũng chứng kiến điều tương tự. Tiền thưởng, lương, các tổ chức tìm những nhân tài mới đều tăng vụt (lúc đó, tôi được liên hệ bởi các công ty săn người 2 tuần 1 lần, thật là điên khùng). Trả giá quá cao, sự xuất hiện của những gương mặt mới cố gắng giành lấy thị phần, mọi thứ này hiện nay đều tăng theo cấp số nhân nhờ có mạng xã hội. Bạn không nên sợ điều này, chỉ là cần cẩn thận hơn và nhớ rằng nó có thể chấm dứt chỉ trong một đêm và đó là lí do tại sao bạn không nên hành động mạo hiểm.

Tuy không liên quan, nhưng hãy nhìn các tuyển thủ NBA đã nghỉ hưu vào đầu những năm 2000 cho tới hiện tại đi. Họ từng là triệu phú trong thời hoàng kim của mình và bây giờ đại đa số đều đã phá sản, thật là lãng phí! Vậy nên, bạn cần quản lý tài chính của mình để đề phòng nếu như CS:GO mất đi sự cuốn hút, hay những tai nạn có thể xảy ra (chấn thương chẳng hạn). Do đó, tôi nhanh chóng khuyên nhủ Richard và nó biết nên phải làm gì tốt nhất.

RpKm, shox và SmithZz vào 2008 (cùng AsP eT RegnaM)

Hơn 1 năm rưỡi qua, các đội tuyển Pháp không thể vượt qua vòng bảng tại Major mặc dù đã có những tuyển thủ mới. Quan điểm của chú về tình trạng của đội hiện giờ so với bối cảnh chung của thế giới ?

Tôi có thể đoán anh đến từ đâu 1 lần nữa thông qua câu hỏi vừa rồi đấy, anh đang nói về sự bất ổn định của người Pháp phải không? Chà, tôi không đồng ý với lối suy nghĩ đó. Tôi không nói về những đội tier thấp, mà là những đội top tier. Đội nào đã duy trì được phong độ trong suốt 2 năm qua ?  Ngoại trừ VP, không có đội nào cả! VP luôn bị lôi ra như là 1 ví dụ, tổ chức nào có thể kiên nhẫn kéo dài thất bại của họ trong năm 2017 tháng này quá tháng nọ? Không có ai hết. Và hãy công nhận rằng bạn muốn thay đổi tuyển thủ trong đội, bạn sẽ chọn ai? Đó, ngoại trừ 1 hay 2 cái tên là cùng ( tôi đang nói 1 cách tử tế ). Bối cảnh của người Pháp, theo tôi thấy, là một trong số những nơi đa dạng nhất thế giới, bạn lấy đội NV/G2 cộng thêm vài người như Kio, Ex6, SmithZz, Maniac, Amanek, Devoduvek, và một số người nữa và bạn đã có 16 người để tạo thành các đội. Có bao nhiêu nước có thể làm được như vậy? Rõ ràng là khi bạn có 1 tá tuyển thủ thì bạn sẽ cố gắng thử nhiều cách kết hợp. Nhưng mà cuối cùng thì chúng tôi không nhất thiết đổi nhiều hơn các nước khác. Vậy tại sao chúng tôi là không thể vượt qua vòng bảng? Đó chính là thể thức thi đấu, trong một thời gian dài bạn chỉ cần thua 2 trận BO1 là bị loại khỏi giải, thiệt luôn? Bây giờ, hệ thống chiến lược của đội Thụy Sĩ thì tốt hơn 1 chút nhưng vẫn chưa hoàn hảo được. Khoảng thời gian mà Major được tổ chức là 1 tuần sau một giài đấu LAN lớn, thật nực cười. Đặc biệt là với nhịp độ các sự kiện bây giờ ( hãy nhìn vào các ứng cử viên chung kết những majors gần đây…).

Và anh sẽ định nói tôi như thế sao, à ừ thì ai cũng sẽ làm vậy, nhưng mà anh có thể đúng, nên là tôi sẽ thêm vào yếu tố tinh thần. Một số người Pháp hoàn toàn đánh mất bản thân ở những trận đấu lớn của những vòng bảng chết tiệt. Một số tuyển thủ hoàn toàn cứng đơ người khi mà bạn cho họ ngồi trước 1 cái màn hình ghi là “vòng loại Major”. Họ không còn là họ nữa và đánh mất bản ngã của họ. Và điều đó làm tôi bực, một tuyển thủ thực sự không phải không cảm nhận được áp lực mà là ngược lại! Stress phải được chuyển hóa thành động lực và khát khao chiến thắng chứ không phải “Ôi ôi tôi sợ sẽ không làm tốt,… quá trễ rồi anh bạn à, anh đã thua rồi”

Họ không đặt sự tự tin đúng chỗ :”Cẩn thận, đó là đội SK đó. Ngon rồi, chỉ là Hellraisers… thôi rồi”. Và còn một số yếu tố khác, như là quá trình ban pick của Titan ở những vòng bảng, tôi không hiểu sa họ lại ban pick như thế. Sau đó, bạn buộc phải lùi một bước, những giải major gần đây các đội Pháp ở trong tình trạng chia rẽ (đầu 2017) hoặc là thể thức SOL (khi G2 chung bảng với Faze, Fnatic, SK trong năm 2016 ), hoặc ở cuối giai đoạn (NV 2016). Major vừa rồi,  G2 đã thất bại nhưng họ cũng đã suýt vượt qua được vòng bảng (2-3) khi mà chỉ thi đấu với những ông lớn và NV thì “hỏng tuồng” từ vòng loại nhưng mà lúc đó họ đang trong giai đoạn tái xây dựng. Cuối cùng, đặc biệt là đội của Ex6 có những hiện tượng bị loại sớm theo định kỳ ( không công kích). Thất bại lớn đầu tiên của Titan ở Katowice 2014 ( nhưng mà với một thể thức thi đấu cực kì tệ lúc đó ) đã ảnh hưởng tới những màn trình diễn sau đó của Titan. Tôi vẫn tiếp tục tin rằng NV và G2 sẽ cho thấy một bộ mặt mới ở Major tiếp theo bởi vì họ có nhân tài và tất nhiên là họ sẽ cho chúng ta thấy tài năng của họ. Một tuần luyện tập sống còn Boot Camp, vực họ đứng dậy trên đôi chân của họ và đi “bán hành” thôi nào.

Tôi cũng muốn thêm rằng hệ thống Majors không xứng đáng với những gì mà đáng ra nó phải thể hiện, nếu chúng ta muốn đặt Major như là một sự kiện của năm. Những giải của ESL thì khác, bạn phải thi đấu 26 trận và sau đó thi đấu LAN đấu với 11 đội khác ở trình độ cao, khi mà bạn chiến thắng được nó thì nó có ý nghĩa rất nhiều, và tôi không phải nói như thế vì G2 đã thắng những giải đó, FACEIT cũng vậy. Lột bỏ lớp áo major và bạn sẽ có 1 giải đấu khá là ổn. Họ phải đánh giá lại toàn bộ hệ thống. Có rất nhiều ý tưởng đa dạng và phong phú, nhưng mà điều đầu tiên là phải làm cho nó như một sự kiện thật. Làm thời gian LAN lâu hơn để có thể làm một chương trình thực sự với thể thức mà tất cả mọi người đều lần lượt gặp nhau ở BO1 và có nhánh thua, hạn chế những đội Legends được vào thẳng bán kết (hoặc chung kết), nghỉ 2 tuần không thi đấu gì trước khi diễn ra major, .. vân.. vân… Dù sao thì cũng đánh dấu 1 năm hoặc nửa năm cho nó có ý nghĩa, bởi vì nếu chúng ta không làm gì, tất cả mọi người sẽ không còn hứng thú và trông chờ các giải đấu khác. Mặc dù nói vậy nhưng chúng ta vẫn cần Valve bắt tay vào làm, và nó không dễ đâu.

Trải qua từng đấy thời gian, chú có nhận ra shox có những tiến bộ về nhân cách không, cách mà anh ấy đối đầu với khó khăn, vân vân?  Esport đã có những ảnh hưởng gì, tích cực hay tiêu cực đối với con người Richard bây giờ? Anh ấy có thông minh hơn ở một số khía cạnh nào đó chẳng hạn?

Khi mà bạn 20 tuổi và đôi khi còn là tuyển thủ Pháp giỏi nhất, xếp thứ 3 thế giới chỉ sau Get_RiGhT và f0rest, những người anh hùng của bạn, một lúc nào đó bạn sẽ thấy tự mãn. Và ừ đúng là nó đã có những lúc như vậy thuở thiếu niên, giống như những tuyển thủ được gọi là “ngôi sao” khác, nhưng nó đã trưởng thành hơn 1 chút ở khía cạnh đó, rõ ràng là nó đã thành người lớn. Nó không quan tâm về thành tích cá nhân, nó chỉ nghĩ cho kết quả chung của đội. Tuy nhiên thứ vẫn chưa thay đổi đó là nó muốn đội phải là số 1. Nó đã như thế lâu tới nỗi chúng tôi quên mất nó không còn là thiếu niên 16 nữa, mà là một người đàn ông 25 tuổi hoàn toàn trưởng thành. Bạn có thể xem những buổi phỏng vấn sau trận đấu, nó không bao giờ nhận công lao về phía mình. Nó luôn khiêm tốn khi chiến thắng và không nản khi thất bại.

Mẹ Shox: Esport đã tác động tích cực với Richard một cách đáng kinh ngạc khó tin được, nó đã cởi mở hơn với những người khác và với thế giới! Khi còn là thiếu niên, Richard là một cậu bé nhút nhát, sống nội tâm. Nhưng mà kể từ khi nó đi khắp thế giới bằng máy bay, phỏng vấn cả trên TV, và thậm chí là hòa vào đám đông! Esport đã cho nó rất nhiều sự tự tin, cởi mở, và mong muốn được trải nghiệm những thứ mới! Nó muốn đưa đội của nó tới chiến thắng, và nó luôn tự nghi vấn bản thân sau mỗi thất bại.

VeryGames (RpK, SmithZz, krL, shox, mateOo), đội Pháp đầu tiên ở Châu Âu.

Chú có yêu thích đội hay là tuyển thủ nào không? Chú theo dõi các trận đấu vì chú thích nó hay là chú muốn theo dõi con trai?

Tôi yêu trò chơi này và tôi cũng xem những trận đấu khác nữa, và bây giờ tôi còn tiếp tục xem các giải đấu dù con tôi bị loại.

Nói về tuyển thủ, tôi là 1 fan của GeT_RiGhT, một tuyển thủ rất gần gũi và thân thiện, f0rest, TACO, Fallen, Coldzera, Pasha, JW, Pronax, Hobbit, RpK, Sixer cũng vậy nữa, những người này ngoại trừ kĩ năng khủng ra còn rất là thú vị và vui tính. Nói về các đội thì tôi thích NiP, VP, SK. Thật là tốt khi mà anh không hỏi về những gì tôi không thích. Tôi cũng có coi một số  trận đấu để chứng kiến một số đội thua (cười).

Tới bao lâu thì Richard trở về nhà? Chú có chấp nhận lối sống của anh ấy không? Chú có thấy có sự thay đổi nào trong cái cách mà anh ấy làm việc khi anh ấy rời khỏi nhà không?

Với một lịch thi đấu dày đặc với nhiều giải LAN khác nhau như vậy, căn nhà chúng tôi từ lâu đã chỉ còn là một nơi để trú chân. Chúng tôi cũng cảm nhận được nó đang cảm thấy vui với cuộc sống của nó, nên là chúng tôi mừng cho nó. Khó nói rằng liệu đây có phải là một sự thay đổi trong cách nó làm việc hay không, tôi nghĩ nó sẽ thích hợp hơn để trả lời câu hỏi đó.

Mẹ của Shox: Đúng là tôi đã rất đau lòng khi mà nó đi làm, và tới giờ vẫn vậy! Nhưng mà tôi cảm thấy là nó đã tìm thấy được sự cân bằng trong cuộc sống, nó cảm thấy vui, và điều đó tác động tích cực tới công việc của nó.

Gia đình có vẻ rất quan trọng đối với Richard, đặc biệt là mỗi năm chúng tôi đều thấy những hình ảnh về buổi tiệc câu cá của gia đình. Chú có nghĩ là sự thoải mái khi ở bên gia đình đã hỗ trợ anh ấy trong sự nghiệp của mình? Và đã bao giờ chú thấy những vấn đề ngoài cuộc sống ảnh hưởng tới kĩ năng và sự nghiệp của anh ấy nói chung chưa?

Tôi có thể xác nhận là gia đình rất quan trọng đối với Richard, tôi nghĩ rằng ngoài sự thoải mái của gia đình, thứ đã giúp nó rất nhiều đó là cảm giác luôn được gia đình ủng hộ. Tôi thừa nhận là tôi chưa bao giờ nói với nó những điều đó, nhưng tôi thực sự nghĩ như vậy vào những khoảng thời gian khó khăn mà bất cứ người nào cũng có lúc phải vượt qua, điều đó có thể làm ảnh hưởng kĩ năng và những quyết định của nó. Nhưng mà những điều đó hầu hết đều xảy ra ở giai đoạn đầu của sự nghiệp, cũng là điều bình thường khi mà lúc đó nó vẫn còn khá trẻ.

Mẹ của Shox: Nó cần phải được thư giãn với gia đình, buổi câu cá vừa rồi vào tháng 8 rất đáng nhớ! Đây là những lúc tạm nghỉ cho hạnh phúc đơn thuần, là lúc trở về với thiên nhiên, và cười giỡn với gia đình, tôi nghĩ là nó rất cần thiết trong một cuộc sống sóng gió và căng thẳng như của nó. Tôi nghĩ là nó cũng cần phải chia sẻ niềm vui và những điều băn khoăn với chúng tôi, chúng tôi cũng thế, những tin nhắn và cuộc gọi của chúng tôi có thể nói lên điều đó.

Shox và người anh ruột trong buổi câu cá.

Với tư cách là gia đình, chú và cô xử lí như thế nào với những lời chỉ trích, quấy rối, và đe dọa nhắm vào con trai trên internet, đặc biệt là đối với những người cá độ trong trận đấu của anh ấy?

Tôi hoàn toàn không quan tâm tới những người cá cược trận đấu. Họ xúc phạm, và buổi sáng hôm sau hoặc thậm chí vài giờ sau đó họ sẽ tung hô tuyển thủ đó lên tận trời xanh, họ cư xử dựa trên kết quả thắng/thua và thật ra càng ngày càng ít người thực sự dám nói ra những điều đó, nên là không ai thực sự quan tâm lắm.

Nhưng mà đối với những “vết nhơ” thì khác. Tôi gọi như thế đối với những người lên diễn đàn chỉ để văng tục và đưa thông tin sai lệch về những gì họ ghét với mục đích duy nhất là hạ thấp, tấn công và sỉ nhục. Họ chỉ lựa những lúc đội thi đấu không tốt mà bêu rếu thôi. Chúng ta không thể nói rằng họ chỉ là trẻ con bởi vì có những người lớn trong số này.

Hiện tượng này bắt nguồn từ Fifflaren, (có thể là trước đó nhưng mà tôi không theo dõi kĩ lắm), sau đó Maniac nhận hàng tá những thứ như thế, và sau đó đó đến lượt Ex6, và gần đây nhất là SmithZz. Tôi không nói về những lời chửi trong phần bình luận trận đấu mà là 1 phong trào lớn những sự sỉ nhục và quấy rối tuần này tháng nọ. Những lúc như thế này, vai trò của moderators diễn đàn là rất khó khăn và phức tạp. Tôi chớp lấy cơ hội để nhắc nhở họ rằng chiếu theo luật, họ phải có trách nhiệm đối với những gì thành viên của họ đã đăng trên diễn đàn, theo ý kiến của tôi, họ đã không làm tròn trách nhiệm. Thực lòng mà nói, những websites này kiểu gì cũng sẽ gặp phải vấn đề nan giải này, tuy vậy đối với những websites có tính chuyên nghiệp cao thì không được lí do lí trấu gì hết, và tôi thừa nhận vào những lúc như vậy, nếu con tôi là tâm điểm của đống lộn xộn này thì tôi sẽ liên lạc ngay với luật sư của tôi.

Và cũng có những người “đầu mềm” (ừ tôi rất thích đặt biệt danh) họ nghĩ rằng họ biết tất cả và có cách giải quyết cho tất cả mọi thứ, và sẽ tấn công tuyển thủ hoặc những người không có cùng quan điểm với họ. Tuy nhiên những người như thế khá hiếm. Có 1 người luôn luôn bám theo shox trên những trang web về thi đấu của hắn. Tôi rất là thích khi mà tên này trả lời tôi “Mày nghĩ mày là ai, mày không biết gì hết mà nói, tao biết shox thế này, shox thế nọ,..v..v.” Tôi cười phía sau màn hình nghĩ rằng “Ừ đúng rồi, hẳn là mày biết về shox nhiều hơn tao.. Đồ ngốc”.

Mặt khác, một phần lớn những người thầm lặng đã càng ngày càng nói ra tiếng nói của mình và tích cực hỗ trợ các tuyển thủ và điều đó thật tuyệt.

Mẹ của Shox: Tôi không đọc những thứ đó, và tôi khuyên bạn cũng nên thế!

Đôi khi chúng tôi thấy anh ấy trên TV trong nhiều chương trình được chiếu lại về Esports, và nhiều phương tiện truyền thông khác, Richard đã lên sóng khá nhiều gần đây. Chú nghĩ thế nào về điều này? Cũng như chú nghĩ như thế nào về nền Esport Pháp? Chúng ta có 1 chút tụt hậu, có phải vậy không?

Esport được chiếu lên TV và những người quan tâm sẽ được xem thì tốt thôi. Nhưng mà chúng ta cần phải chọn người có khả năng nói tốt và cẩn thẩn không dính vào cái bẫy của truyền thông, khi mà họ rất là hăng hái truyền tải hình ảnh không tốt về video games.

Luật kĩ thuật số, show mới hoặc những buổi họp báo lấy chủ đề, bài viết trong những môn thể thao truyền thống như là L’Équipe [E.N: Một tờ báo thể thao nổi tiếng của Pháp], studios của ESL ở Paris, Dreamhack tours,.. V..v. Nhưng vẫn có một số hướng để đi trước khi tâm lý lại phát triển (1 Hội chứng của người Pháp). Một bài báo gần đây của một vị luật sư chuyên về thể thao và bóng đá,  đăng trên The Huffington Post blog làm xáo trộn định kiến và những sáo ngữ trước đó, cũng có vẻ nhắc đến vấn đề đó (tiện thể cảm ơn những câu trả lời của Flickshot và SekYo). Con đường phía trước còn rất dài cho CS:GO, vì những từ ngữ như là “khủng bố”, “chống khủng bố”, “bomb” vẫn còn rất nhạy cảm ở Pháp trước khi nó được truyền thông phủ sóng (tuy nhiên những nước bị khủng bố nặng nề hơn không có những thứ chướng ngại như vậy). “McShox” chưa phải là một biệt danh khá nổi ở đây mặc dù đã có 1 cái cho GeT_RiGhT ở Thụy Điển rất nhiều năm rồi. Nhưng mà ở đây chúng tôi làm nổi bật những thứ tức cười như Clash Royale để chúng tôi có thể nói về eSports. Tôi vẫn chưa đánh mất hi vọng bởi vì tôi cảm thấy có rất nhiều áp lực trên mọi mặt trận. Bây giờ chúng ta chỉ chờ đợi những người trẻ tuổi nắm quyền lực chính trị để mà cân chỉnh lại quy mô cho đúng.

#G2WIN

Với quan điểm khác biệt của chú và với kinh nghiệm đã trải qua kinh nghiệm với eSports, chú có muốn nhắn nhủ gì tới những người chơi trẻ muốn dấn thân vào eSports để họ có thể giải thích cho cha mẹ họ không?

Rất là đơn giản, chăm chỉ học, là một học sinh ngoan trong trường và điều đó sẽ giúp bạn có tất cả mọi thứ cần để đối phó với các vấn đề khác. Làm cho bố mẹ tham gia vào đam mê của bạn, cho họ thấy thế giới eSports thực ra như thế nào và cơ hội nó mang lại là gì. Đôi khi, đặt bản thân mình vào vị trí của họ và nghĩ đi. Nếu bạn có thằng con không học tập nghiêm túc ở trường, thành tích kém và tốn thời gian với cái máy tính cho tới tận khuya và rồi thức dậy mệt mỏi, bạn có nghĩ điều đó sẽ thuyết phục được họ ủng hộ bạn theo đuổi con đường này?

Quan trọng hơn, bạn phải nhớ trong đầu 2 điều này: Đó là không phải dành nhiều thời gian trên máy tính là bạn tốt, trở thành một tuyển thủ chuyên nghiệp là một chuyện khác, nó chỉ có thể càng lúc càng khó khăn, và mọi sự nghiệp đều có lúc kết thúc nên là bạn phải nghĩ nên làm điều gì tiếp theo (Một điều nữa để thuyết phục bố mẹ).

Khoảnh khắc nào trong sự nghiệp của anh ấy mà chú cảm thấy tự hào nhất?

Rất là khó để trả lời câu hỏi này, và tôi có thể sẽ gây bất ngờ đấy, nó cũng không hẳn là 1 danh hiệu đặc biệt nào đó làm cho tôi tự hào, mà là xuyên suốt quá trình phát triển. Từ một chàng trai điên rồ chỉ biết quan tâm tới trình độ aim của mình cho tới một In-game Leader của một đội chuyên nghiệp và chơi hết mình, điều đó thật là đẹp và tôi rất tự hào về điều này.

Có nghề nào mà chú mong muốn Shox sẽ làm nếu như anh ấy không trở thành tuyển thủ chuyên nghiệp không?

Nói thật là chúng tôi không có thời gian suy nghĩ về vấn đề đó bởi vì sự nghiệp của nó bắt đầu khá sớm. Tôi đã luôn luôn tưởng tượng nó sẽ làm việc gì liên quan đến trò chơi điện tử, và nó đặc biệt thích tổ chức sự kiện, một công việc liên quan đến cả 2 sẽ rất hợp lí.

Mẹ Shox: Nếu Richard không trở thành một tuyển thủ chuyên nghiệp thì tôi cũng sẽ vui lòng với công việc mà nó hằng mong muốn, nó muốn làm tổ chức sự kiện, và tôi nghĩ nghề đó cũng hợp với nó. Hoặc là tôi cũng nói với nó là nó cũng có thể làm nên sự nghiệp trong nghề người mẫu (cười) và nó thấy nghề đó khá vui.

Tôi khá chắc là nó sẽ tiếp tục ở ngành công nghiệp eSports, nhưng mà bằng cách nào thì tôi không biết. Tôi luôn nói với nó rằng nó không được để tham vọng và ước mơ bị giới hạn. Quan trọng nhất là phải tìm cách kết hợp đam mê và khả năng sống với gia đình thì cái gì cũng được, huấn luyện viên, đại sứ trong quản lí sự kiện, hoặc là tự lập một tổ chức riêng hoặc gì cũng được. Nó khá là lôi cuốn người khác và nó biết cách cư xử và nói chuyện trước máy quay (nháy mắt với Canel Esport Club) vậy thì sao không thử tổ chức những show về eSports vào năm 2030/2040, ai mà biết được điều gì sẽ xảy ra? Bạn không được đặt bất cứ giới hạn nào cho ước mơ của mình, cho dù nó có là gì đi nữa. Mối quan tâm chính của tôi là nó được vui vẻ và thích thú với những gì nó làm.

Cảm ơn về bài phỏng vấn, chú có muốn nói đôi lời cuối không?

Cảm ơn về bài phỏng vấn này, nó đã cho thấy sự tiến bộ trong xã hội của chúng ta. 10 năm trước ai lại nghĩ rằng sẽ có người phỏng vấn cha mẹ của một tuyển thủ chơi điện tử chuyên nghiệp…

Cảm ơn rất nhiều, và chúc mừng tất cả các bạn, những người trẻ đã cống hiến cho vũ trụ truyền thông nói chung và CS:GO nói riêng, đặc biệt là Flickshot và VaKarM. Các bạn rất tuyệt vời. Nhiệt liệt cổ vũ cho những đội tuyển Pháp nói chung, NV, LDLC, và tất nhiên là G2 ở tiền tuyến. Hãy làm chúng ta mơ xa hơn và mang vinh quang về cho nước nhà.

Gửi tới cả cộng đồng CS:GO : “I fucking love you!”

Bạn có thể theo dõi cha của shox @CraZyMarvelous và mẹ của anh ấy tại @kahlan40.

Cảm ơn Ragnarok và firsou đã dịch.

Subscribe
Thông báo của
guest
0 Bình luận
Phản hồi trong bài
Xem tất cả bình luận